VỀ TRANG LỄ TRỌNG
Phi hành qia Gagarin sau khi đã bay nhiều vòng trong vũ trụ khi trở về trái đất
đã tuyên bố rằng:tôi chẳng thấy Thiên Chúa đâu cả. Thế nhưng, nhà Bác học Newton
khi quan sát vũ trụ bằng kính viễn vọng đã thốt lên: tôi thấy Thiên Chúa qua
kính viễn vọng của tôi.
Chúng ta là những người tin Chúa Giêsu Phục Sinh và lên trời cả hồn lẫn xác. Vậy
chúng ta trả lời cho vấn nạn đó như thế nào ? Chúa Giêsu lên trời nghĩa là gì ?
Nay người ở đâu ? Việc Chúa Giêsu lên trời có liên hệ gì tới cuộc sống hiện tại
của chúng ta hay không ?
Theo quan niệm của người Do Thái cách đây hơn 2000 năm, vũ trụ này chia ra làm
ba phần : Phần dưới mặt đất là là âm phủ dành cho người chết;phần trên mặt đất
dành cho loài người đang sống và trời là thế giới của Thiên Chúa và các Thánh.
Để thích ứng với quan niệm bình dân ấy, các Giáo Lý Viên ngày xưa đã trình bày
mầu nhiệm phục sinh của Đức Giêsu thành hai giai đoạn :
- Giai đoạn I : Sống lại, Đức Giêsu đi từ âm phủ lên mặt đất
- Giai đoạn II: Lên trời, Đức Giêsu bay từ mặt đất lên thế giới của Thiên Chúa
.Trình bày như vậy thì dễ hiểu nhưng không hoàn toàn đúng với thực tế,hậu quả
tai hại là người ta dễ hiểu lầm rằng khi lên trời như thế Chúa Giêsu sẽ đi xa
trái đất và cuộc sống của loài người, vì trời thì ở trên cao xa tắp, đâu có liên
hệ gì tới trái đất. Những chữ lên trời bị chi phối bơi cách suy nghĩ có giới hạn
của chúng ta.Theo cách suy nghĩ đó,các biến cố xảy ra luôn luôn được gắn liền
với các vị trí trong không gian.Thực ra trời đây không phải là một nơi và lên
không có nghĩa là nơi đó ở trên cao.Lên trời ở đây không hiểu theo nghĩa địa lý
vì trời hay thiên đàng là một trạng thái hơn là một nơi chốn.Chúng ta đang sống
trong không gian và thời gian nên định vị trí mọi sự theo hai trục đó.Điều cốt
yếu mà Thánh kinh muốn dạy về mầu nhiệm Thăng Thiên là Đức Kitô đã ra khỏi thế
giới trần thế bị tội lỗi làm nhiễm độc và một ngày kia sẽ tiêu tan để tiến vào
một thế giới mới,trong đó Thiên Chúa ngự trị tuyệt đối và vật chất đã biến
đổi,đã thấm nhuần tinh thần.
Thực ra khi Chúa Giêsu sống lại Người đã lên trời rồi theo kiểu nói của Kinh
Thánh, nghĩa là Ngươì bước vào cõi vinh quang của Thiên Chúa Cha, Người ngự bên
hữu Chúa Cha,mặc lấy vinh quang và quyền năng của Chúa Cha.
Trong 40 ngày sau sống lại, Chúa Giêsu hiện ra nhiều lần để dạy dỗ và cũng cố
đức tin của các Tông Đồ. Giáo hội đã được thiết lập nay được cũng cố để được sai
đi. Như vậy sự kiện lên trời mà phụng vụ Giáo Hội kính nhớ hôm nay có ý nghĩa
sâu xa.Nó chấm dứt thời gian Chúa hiện diện giữa nhân loại bằng thân xác, chấm
dứt thời gian huấn luyện các Tông Đồ. Một thời điểm có tính cách quyết định của
lịch sử cứu độ là Đức Kitô ban những giáo huấn cuối cùng,trao những chức vụ phải
thi hành trong giáo hội,chuẩn bị cho các Tông đồ thi hành sứ mạng chứng nhân của
Đấng phục sinh trong thế giới.
Từ nay trở đi, Người sẽ hiện diện với chúng ta một cách vô hình, với quyền năng
của Chúa Thánh Thần, thân xác Đức Giêsu đã được thần khí hoá và đi vào cõi vĩnh
hằng của Chúa Cha. Sự hiện diện này thâm sâu hơn và hiệu năng hơn. Khi còn ở
trong thân xác, Chúa Giêsu chỉ ở bên cạnh chúng ta thôi, bên cạnh một số người
thôi. Từ nay, với quyền năng Chúa Thánh Thần Đức Giêsu sẽ hiện diện trong lòng
con người, trong tâm hồn tất cả những ai tin vào Người.
Khi hai người yêu nhau thì luôn muốn sống bên nhau, nhưng tới một giây phút nào
đó họ cảm thấy sống bên nhau vẫn chưa đủ. Xuân Diệu đã diễn tả chân lý ấy cách
sâu sắc : Hai người tình ngồi sát bên nhau, ôm lấy nhau mà vẫn còn thấy rất xa
xôi. Nnững người yêu nhau muốn sống trong nhau, nhưng điều đó không thể xảy ra
giữa loài người được vì dẫu sao thân xác của mỗi người vẫn tạo ra một ngăn cách.
Điều con người không thể làm được thì Thiên Chúa đã làm. Đức Giêsu một khi ngự
bên hữu Chúa Cha đã hoàn toàn mặc lấy quyền năng Chúa Thánh Thần, Người đến ngự
trong tâm hồn của mỗi chúng ta. Chính Người đã nói “ Ai yêu mến Thầy thì sẽ giữ
lời Thầy và Cha Thầy sẽ yêu mến nó và chúng ta sẽ đến và ở lại với người ấy” (
Ga 14,23). Để chúng ta hiểu hơn về sự hiện diện này Chúa đã dùng dụ ngôn cây nho
và cành nho “ Thầy là cây nho các con là cành. Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại
trong người ấy thì người ấy sinh nhiều hoa trái vì không có Thầy anh em chẳng
làm gì được”(Ga 15,5). Thiền sư Suzuki rất tâm đắc với huyền nhiệm này khi viết
: Thiên Chúa ở trong con người và con người ở trong Thiên Chúa. Chúa là người và
người là Chúa mà Chúa vẫn là Chúa và người vẫn là người. Quả thật,đó là điều kỳ
bí nhất của Tôn Giáo, một nghịch lý thâm u nhất của triết học.
Chúa về trời gợi lên trong tâm hồn chúng ta một khát vọng quy hướng về Người để
rồi đối với chúng ta không còn hạnh phúc nào lớn hơn là được ở trong Người,đón
nhận sự sống sung mãn Người ban tặng.Nhận thức được niềm hạnh phúc ấy,đời sống
cầu nguyện của chúng ta sẽ có một sự thú vị ngọt ngào.
Bài Tin mừng hôm nay kết thúc phúc âm Maccô nhưng thực ra là một sự khởi đầu,
một sự khai mở,đó là khai trương công cuộc truyền giáo toàn cầu. Hình thức của
việc truyền giáo được chỉ định rõ ràng: Làm cho muôn dân trở thành môn đệ của
Thầy.Làm phép rửa cho họ. Dạy bảo họ tuân giữ những điều Thầy truyền cho anh em.
Nhờ việc sai đi và uỷ quyền cho các tông đồ, qua các Tông đồ rồi đến các môn đệ
Đức Giêsu trở thành người sống đương thời với chúng ta “và đây Thầy ở cùng anh
em mọi ngày cho đến tận thế”.
Chúa đã dùng giáo hội như đôi tay để tiếp tục công cuộc cứu rỗi của Người. Sứ
mệnh của Chúa là sứ mệnh thiêng liêng.Nhưng sứ mệnh đó phải được thể hiện bằng
lời nói, bằng hành động bên ngoài.Giáo hội thực thi sứ mệnh đó trong khung cảnh
hữu hình, nhờ những phương tiện cụ thể.Nhờ những sinh hoạt hữu hình và đôi tay
cụ thể của giáo hội mà Chúa Giêsu tiếp tục loan truyền chân lý,trao ban sự
sống,dẫn đưa nhân loại về hạnh phúc vĩnh cửu.
Mỗi Kitô hữu là chi thể của giáo hội,thân mình mầu nhiệm Chúa Kitô,mỗi người
chúng ta cũng là những cánh tay mở rộng của Chúa Kitô,nhờ đó Người không ngừng
trao ban tình thương, ơn cứu độ và hạnh phúc cho mọi người.