VỀ TRANG LỄ TRỌNG
Có một chuyện kể rằng khi Đức Giêsu về trời, Tổng lãnh Thiên thần Gabriel ngạc
nhiên vì Ngài trở về sớm quá. Gabriel biết rằng công việc Chúa Cha giao cho Đức
Giêsu rất nhiều, không thể kết thúc trong thời gian chỉ có ba năm như thế. Bởi
vậy Tổng lãnh Thiên Thần hỏi: Sao Chúa về sớm vậy?
- Ờ, Ta cũng muốn ở dưới đó lâu hơn. Nhưng mà họ đã đóng đinh Ta.
- Đóng đinh Chúa ư? Vậy là Chúa thất bại rồi?
- Không hẳn vậy. Trước đó Ta đã kịp lập một nhóm tín hữu. Từ nay về sau, họ sẽ
tiếp tục công việc của Ta.
- Nhưng nếu họ cũng thất bại nữa thì chắc là chấm dứt luôn rồi!
- Ngược lại, họ lại thành công hơn vì một đằng Ta đã hứa sẽ ở cùng họ cho đến
ngày tận thế, và đằng khác Ta còn phái Thánh Thần đến giúp họ nữa!.
Như vậy sự kiện Chúa Thăng Thiên không phải là khép lại, nhưng là mở ra một sức
hoạt động mới cho Tông đồ đoàn. Chỉ tới khi thăng thiên, Chúa Giêsu mới trao cho
các tông đồ sức mạnh ấy:“Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế."
(Mt 28,20).
Chúa ở lại trong Bí tích Thánh Thể, nơi đây, sự sống vĩnh cửu thể hiện dưới hình
thức của ăn, của uống nuôi sống con người. Tình yêu hiến tế biểu lộ trong máu
thịt là chiều sâu thẩm thấu nhất.
Chúa ở lại trong tính cách Thiên Chúa: đổ tràn vào tâm hồn, là biến đổi từ bên
trong, là thánh hoá những gì trần tục. Đó chính là Thánh Thần tình yêu của Thiên
Chúa đổ vào lòng chúng ta (x. Rm 8, 15).
Sự kiện Chúa Thăng Thiên còn cho chúng ta nhiều ý nghĩa mang tính mạc khải. Ta
chỉ gặp thấy trong Cựu Ước những ơn rất ngoại lệ qua hình ảnh tiên tri Elia và
Enoc được đưa lên trời bằng xe lửa, nhưng với sự kiện Chúa Thăng Thiên, “Người
cất nhắc lên cõi trời muôn thuở, xác phàm nhân thân cát bụi yếu hèn". Hình ảnh
Chúa Thăng Thiên chỉ cho ta thấy “Quê hương chúng ta ở trên trời” (Pl 3,20) để
người Kitô hữu không đánh mất căn tính của mình. Thánh Phaolô rất sâu sắc khi
khuyên dạy chúng ta: “Anh em đã được trỗi dậy cùng với Đức Kitô, nên hãy tìm
kiếm những gì thuộc thượng giới, nơi Đức Kitô đang ngự bên hữu Thiên Chúa” (Cl
3,1).
Thành ngữ “Bỡ ngỡ nhìn lên trời” của các Tông đồ, ngày nay vẫn còn ứng dụng. Chỉ
khác nhau về mục đích. Khoa học nhìn trời cao để khám phá với biết bao bỡ ngỡ.
Nhưng là bỡ ngỡ trong bế tắc. Một nhà khoa học nói: “Một lời giải đáp của khoa
học kéo theo 20 câu vấn nạn khác”. Các văn hào, thi sĩ thả hồn trên trời cao để
nuôi sống những niềm hy vọng, dong duổi những lãng mạn cho một thế giới ảo để
mong làm vơi đi những khổ đau của đời trần tục, mà nhiều khi gặt hái những kết
quả ngược lại. Những người khổ đau, thất vọng chỉ biết nhìn trời để ai oán...
Nói tóm lại, thời đại nào người ta cũng bỡ ngỡ nhìn trời nhưng chỉ người Kitô
hữu có lời giải đáp. Lời đó đến từ thiên thần hiện ra và nói với các Tông đồ:
“Hỡi những người Galilie, sao còn đứng nhìn lên trời? Đức Giê-su, Đấng vừa lìa
bỏ các ông và được rước lên trời, cũng sẽ ngự đến y như các ông đã thấy Người
lên trời.” (Cv 1,11). Đó là hình ảnh báo trước về tín điều được tuyên xưng trong
kinh Tin Kính: “Và người sẽ trở lại trong vinh quang, để phán xét kẻ sống và kẻ
chết. Nước Người sẽ không bao giờ cùng.” Từ niềm xác tín này sẽ làm cho người
Kitô hữu sống thực tế hơn trong ý nghĩa cuộc sống từ đời này. Bác ái toát lên từ
một lương tâm tốt, công bằng được thể hiện trong tính hoàn toàn tự giác. Vật
chất, tiền tài, danh vọng được sử dụng làm phương thế để xây dựng một Nước Trời
tại thế đã được khai mở cùng với sứ vụ cứu độ của Đức Giêsu.
Giáo hội kêu gọi chúng ta mỗi ngày trong thánh lễ “Hãy nâng tâm hồn lên.” Chúng
ta hãy mau mắn đáp lại “Chúng con đang hướng về Chúa” vì ngước nhìn theo Chúa
Thăng Thiên, chúng con ý thức hơn "Quê hương chúng ta ở trên trời" (Pl 3,20).
Chúa ơi con ngước nhìn trời
Vẫn còn bỡ ngỡ như người năm xưa
Không vì khoa học say sưa,
Không vì lãng mạn hồn thơ tràn trào
Nhưng vì tình Chúa dạt dào
Thánh Thần nay đã đổ vào hồn con
Tình yêu Thánh thể sắt son
Tới ngày tận thế vẫn còn tinh nguyên
Và trong bỡ ngỡ triền miên
Con thờ kính Chúa thăng thiên uy quyền
Chúa ơi, tình Chúa diệu huyền
Cho con mến Chúa ngày đêm trọn đời. Amen.