VỀ TRANG LỄ TRỌNG
Tin Mừng hôm nay cho biết ngay khi Chúa Giê-su từ biệt các môn đệ để lên trời
thì đồng thời Ngài lại hứa ở cùng họ mọi ngày cho đến tận thế. Vừa lên trời xa
khuất các ông lại vừa ở lại mãi với các ông, hai việc nầy xem ra mâu thuẫn.
Nhưng thực ra, chẳng có mâu thuẫn gì, vì Chúa Giê-su lên trời là lúc Ngài được
Thiên Chúa Cha tôn vinh, đồng thời là lúc Ngài chấm dứt sự hiện diện hữu hình
trong một thân xác cụ thể để chuyển sang một hình thức hiện diện vô hình không
bị giới hạn bởi thân xác, bởi không gian và thời gian. Nhờ đó, Ngài có thể hiện
diện trong tâm hồn các môn đệ khắp nơi trên thế giới cho đến ngày tận thế: "Thầy
ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế."
Nếu tôi chỉ có một quả cam và tôi muốn phát cho một ngàn người hiện diện trong
nhà thờ nầy, mỗi người một quả, thì điều đó không thể thực hiện được.
Nhưng nếu tôi có một điều khôn ngoan, chẳng hạn điều tôi học được từ Chúa
Giê-su: “được lời lãi cả thế gian mà thiệt mất linh hồn mình thì được ích gì”
rồi tôi đem phát điều khôn ngoan đó cho cả ngàn người ngồi nơi đây, hay cho cả
tỉ người trên thế giới… thì mỗi người đều có thể nhận được nguyên vẹn một điều
khôn ngoan y như nhau.
Thế đó, một quả cam thì không thể ban phát cho nhiều người, mỗi người một quả
được, nhưng một điều khôn ngoan, một món quà thiêng liêng thì có thể phân phát
cho nhiều người và ai cũng được lãnh nhận trọn vẹn món quà đó như nhau.
Khi Chúa Giê-su lên trời, Ngài không còn hiện diện trong thân xác hữu hình nữa.
Ngài không mang thân xác vật chất nên không còn bị lệ thuộc bởi không gian và
thời gian, do đó Ngài có thể hiện diện trong tâm hồn mọi tín hữu và ai ai trong
chúng ta cũng có Ngài hiện diện trọn vẹn trong bản thân mình.
Chúa Giê-su ở với chúng ta để làm gì?
Là để cho chúng ta được tham gia vào công cuộc cứu thế của Ngài, được tiếp tục
sứ mạng cao cả mà Thiên Chúa Cha đã trao cho Ngài như lời Ngài mời gọi: "Anh em
hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa
Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền
cho anh em".
Thế là từ đây, chúng ta được vinh dự cùng loan Tin Mừng với Chúa Giê-su, cùng
được tham gia sứ mạng cứu độ của Chúa Giê-su, mặc dù chúng ta yếu hèn và bất
xứng.
Nhưng phận người phàm hèn như chúng ta làm sao có thể đảm đương một trách nhiệm
cao cả và lớn lao như thế?
Lúc mới lên bốn, tôi bắt đầu cắp sách đến trường làng để học đọc, học viết. Cô
giáo đầu đời của tôi là một nữ tu. Dì phát cho tôi cuốn tập trắng, một cây bút
chì và dạy tôi tập viết. Vì tôi viết ngoằn ngoèo không ra chữ nên Dì mới nắm lấy
bàn tay nhỏ bé của tôi, để bàn tay bé xíu của tôi nằm gọn trong bàn tay của Dì,
và cứ thế, Dì kèm cho tôi viết những nét chữ đầu đời. Nhờ thế tôi mới viết ra
chữ ra câu.
Hôm nay Chúa Giê-su đang ở trong mỗi một người chúng ta như lời Ngài đã phán:
“Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế”. Ngài đang kêu mời chúng ta hợp
tác với Ngài trong việc loan báo Tin Mừng. “anh em hãy đi và làm cho muôn dân
trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh
Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em”.
Nhiều người chưa hề nhận biết Tin Mừng của Chúa Giê-su. Tâm hồn họ còn là một
trang giấy trắng. Chúa Giê-su muốn nắm lấy bàn tay nhỏ bé yếu đuối của chúng ta
để viết lên trong lòng họ những trang Tin Mừng về lòng thương xót của Thiên Chúa
Cha, về tình huynh đệ không biên giới… Chúa Giê-su muốn dùng cuộc đời chúng ta
để đem lại ơn cứu độ cho nhiều người.
Chúng ta chỉ là những con người hèn mọn yếu đuối, chẳng làm nên tích sự gì. Vậy
hãy để bàn tay nhỏ bé của mình nằm gọn trong lòng bàn tay Chúa. Hãy trao cuộc
đời chúng ta cho Chúa sử dụng để Ngài viết nên Tin Mừng trong tâm hồn tha nhân.
Lạy Chúa Giê-su, dù chúng con bất xứng nhưng Chúa vẫn cư ngụ trong chúng con và
cùng chúng con loan báo Tin Mừng. Xin cho từng người trong chúng con quảng đại
hiến thân cho Chúa, cộng tác với Chúa trong sứ mạng vô cùng cao cả và tốt đẹp
nầy.