Mt 28,16-20
Trong cuốn Bước Qua Ngưỡng Cửa Hy Vọng, ĐTC Gioan Phaolô II đã viết như
sau, khi trả lời về vấn đề Hồi giáo: "Tuy Thiên Chúa trong kinh thánh Koran
được gọi bằng những danh xưng tuyệt đẹp, nhưng cuối cùng Ngài cũng chỉ là một
Thiên Chúa ở bên ngoài thế giới này. Ngài là một Thiên Chúq uy phong, nhưng
không bao giờ là một Đấng Emmanuel, nghĩa là Thiên Chúa ở cùng chúng ta."
Ngay chương đầu Phúc âm Matthêu, chúng ta thấy thiên thần đã loan báo cho thánh
Giuse là trẻ Giêsu, khi sinh ra sẽ được gọi là Emmanuel, nghĩa là Thiên Chúa ở
cùng chúng ta (x.Mt 1,23). và trong đoạn cuối của Phúc âm Matthêu chúng ta nghe
hôm nay, lời sau cùng Chúa nói trước khi về trời: "Thầy luôn ở cùng các con
mọi ngày cho đến tận thế" (Mt 28,20). Cùng với lời hứa này, Chúa truyền cho
các tông đồ cũng như chúng ta ngày nay một sứ mạng: "Các con hãy đi rao giảng
cho muôn dân, làm phép Rửa cho họ..." (Mt 28,19). Như vậy xem ra việc Chúa ở
với chúng ta có liên quan đến nhiệm vụ rao giảng hay truyền giáo của chúng ta.
Nhìn lại lịch sử, chúng ta thấy có rất nhiều vĩ nhân như Pla-tông, A-rít-tô,
Khổng Tử, hay Mẹ Têrêsa v.v., sau khi chết đi, đã để lại cho thế hệ sau những
gia sản tinh thần vĩ đại khiến tên tuổi của họ còn lưu lại đến thiên thu; dầu
thế các ngài đều không còn ở trên trần gian này nữa.
Trường hợp của Chúa Giêsu hoàn toàn khác: sau 33 năm sống kiếp con người với
nhân loại, Chúa Giêsu không còn hiện diện với chúng ta với thân xác như một
người nữa, nhưng với lời hứa: "Thầy luôn ở cùng các con mọi ngày", Chúa
bảo đảm một thực tại là Ngài đang sống động giữa và trong chúng ta.
Do đó sự kiện Chúa lên trời không phải là việc kết thúc sự hiện diện của Ngài
giữa nhân loại, nhưng nói lên một sự hiện diện của Ngài một cách phổ quát và sâu
thẳm hơn trong nhiệm thể của Ngài là Giáo hội mà mỗi chúng ta là thành phần, như
lời thánh Phaolô nói trong bài đọc thứ hai: "Thiên Chúa khiến mọi sự qui phục
dưới chân Ngài, và tôn Ngài làm đầu toàn thể Hội thánh là thân thể Ngài, và là
Đấng chu toàn mọi sự trong mọi người" (Eph 1,22-23). Hợp với Chúa Giêsu là
Đầu, Giáo hội đang cùng với Ngài tiếp tục sứ mạng cứu độ. Là thành phần của thân
thể Chúa Kitô, chúng ta cũng có nhiệm vụ rao giảng ơn cứu độ với Giáo hội tùy
theo khả năng và hoàn cảnh của mình.
Một trong những cách truyền giáo hiệu nghiệm là làm chứng sự "HIỆN DIỆN"
của Thiên Chúa nơi trần gian này qua đời sống Đức Tin của chúng ta, vì người
Kitô Hữu có nghĩa là người có Chúa Kitô. Trong Thông Điệp Evangeli Nuntiandi
(về truyền giáo) Đức Thánh Cha Phaolô VI nói: "Qua đời sống chứng nhân thầm
lặng, người Kitô hữu sẽ khơi lên trong tâm trí những người chứng kiến đời sống
của họ những câu hỏi đầy hấp lực: tại sao người Kitô hữu sống như thế? Điều gì
hay ai đã thúc đẩy được họ sống như thế... Đời sống chứng nhân như thế quả là sự
rao giảng Tin Mừng mạnh mẽ và hiệu nghiệm."
Là một giáo dân trong cộng đoàn hay giáo xứ, chúng ta có rất nhiều cơ hội làm
nhân chứng truyền giáo. Thí dụ, người ta thấy bà Tư luôn tránh nói hành nói xấu
người khác; hay thấy ông Ba không nhậu nhẹt cờ bạc, mà còn dành thời giờ đi thăm
bà con đau yếu trong cộng đoàn, giáo xứ; hay thấy cậu Hai luôn chăm chỉ học
hành, không bè đảng du đãng v.v. và người ta biết bà Tư, ông Ba, cậu Hai có
những đức tính tốt như vậy vì họ là người có đạo, là Kitô Hữu, thì quả thật họ
là những người truyền giáo hiệu nghiệm.
Ngày nay Chúa Giêsu vẫn là Đấng Emmanuel, Ngài đang ở giữa nhân loại, tuy phần
nhiều chưa nhận ra Ngài. Mỗi nguời Kitô Hữu chúng ta tự hỏi: Chúa đang ở với tôi
và trong tôi, tôi phải làm gì hay sống như thế nào để những người chưa tin Chúa
nhận ra và tin theo Ngài.
NS Trái Tim Đức Mẹ