"Các con hãy đi giảng dậy muôn dân. Ban phép rửa nhân danh Cha và Con và
Thánh Thần. Khuyến dậy họ tuân giữ những điều Thầy đã dậy các con. Và Thầy ở với
các con mọi ngày cho đến tận thế" (Mt 28:18-20) là lời cuối cùng tại thế của
Chúa Kitô. Chúa trao trọng trách và buộc các tông đồ và các tín hữu phải thi
hành. Chúa về trời, nhưng sứ mệnh giảng dậy vẫn liên tục và bổn phận truyền giáo
không bao giờ được ngừng.
Thân xác Chúa nhẹ bay lên cao. Tay Ngài ban phúc lành cho các tín hữu. Dáng Ngài
nhỏ dần và hòa biến vào không gian vô tận. Một lớp mây vô tình đóng cửa trời và
vĩnh viễn phân cách Chúa với nhân gian. Các tông đồ ngây ngất nhìn trời và tâm
trí các ngài như mất hút vào không gian vô định. Các ông chỉ ra khỏi cơn ngất
trí khi hai thiên sứ đến thức tỉnh và đưa các ông trở về với một thực tại không
mấy sáng sủa. Cô đơn, lo sợ, và hoang mang đã gom các tông đồ vào phòng kín. Cầu
nguyện và chờ đợi Chúa Thánh Linh là việc làm duy nhất lúc này của các ông.
Chúa đi thật rồi! Còn đâu những giây phút thân ái! những tháng ngày dong duổi
truyền giáo đó đây! những hãnh diện khi Biệt Phái im miệng! Những hân hoan trước
các phép lạ! và những ngỡ ngàng trước các lời thánh! Tất cả đã thành dĩ vãng của
một ngày xưa tuyệt vời ấy và kết nên một nuối tiếc khôn nguôi! Lời Ngài không
được ghi chép đã là một mất mát vô vàn nghiêm trọng. Nhưng đây là ý định của
Chúa Kitô, vì Lời Ngài không thể vô hồn, cô đọng và cứng ngắc trên giấy trắng
mực đen. Trái lại Lời Ngài phải đi vào tâm hồn, thấm nhuyễn lòng người và trở
nên linh động, trong sáng, uyển chuyển và là nguồn sống của mỗi tín hữu.
Lời Ngài phải phong phú phát triển theo trình độ hiểu biết, mức độ chiêm niệm,
phản tỉnh và đức tin của mỗi người. Chúa Kitô vì thế đã dùng một hình thức khác
biệt và lạ đời là Thánh Linh để Lời Ngài được ghi tâm khắc cốt và luôn là chân
lý, là đường, là ánh sáng, là muối ướp của tín hữu. "Ta đã dậy các con tất
cả. Nhưng Đấng Phù Trợ, Thần Khí từ Chúa Cha sai đến, sẽ dậy các con mọi điều,
và sẽ gợi nhớ những gì Ta đã chỉ dậy các con. Ta ban bình an cho các con... Chớ
để tâm hồn xao xuyến và đừng sợ hãi" (Jn 14,25-27).
Biến cố Chúa Lên Trời vì thế đã thành niềm vui và hy vọng cho tông đồ đoàn và
các tín hữu tiên khởi. Họ vui vì từng chi tiết Chúa tiên báo đã thực hiện đầy
đủ. Họ hy vọng vì tuy Chúa không còn hữu hình ở thế gian nhưng Lời Ngài cam kết
"Ta ở với các on mọi ngày cho đến tận thế" (Mt 28,20) đang thực hiện. Tin
vào Lời Chúa, các Tông đồ trở nên mạnh mẽ và kiên nhẫn chờ đợi một phép lạ mới:
Chúa Thánh Linh.
Với Chúa Thánh Linh, mỗi tín hữu sẽ trở thành một Phúc Âm sống động, tinh tuyền
và trong sáng. Với Chúa Thánh Linh, mỗi tín hữu sẽ mạnh dạn sống điều họ tin và
loan truyền tin mừng họ sống. Với Chúa Thánh Linh, Giáo hội và thế giới sẽ song
hành bước vào một trật tự mới. Trời tái mở trên không trung trong một giải xanh
vô tận. Chúa Kitô hiển trị nơi mỗi tâm hồn, trong các gia đình và trên toàn thế
giới. "Chúa về trời, chúng ta vào đời" làm chứng nhân của tin mừng cứu độ
và loan báo ngày mai chúng ta cũng sẽ về trời.