Theo lệnh của Chúa Phục Sinh nhắn qua các phụ nữ đã gặp Ngài, các môn đệ
nhanh chóng lên đường trở về Galilê. Đây là hành trình đức tin, bước đi trong
vâng phục. Biến cố Thầy bị kết án tử đã khiến các ông thất vọng ê chề. Các môn
đệ đã từng theo Thầy rong ruổi khắp mọi nẻo đường của xứ Galilê này. Tại đây,
các ông từng chứng kiến bao điều kỳ diệu Thầy đã thực hiện: xua trừ ma quỉ, chữa
lành bệnh tật, nhân bánh ra nhiều để nuôi cả đoàn dân đông đảo... Cũng chính nơi
đây, các môn đệ đã từng nghe Thầy giảng dạy về Nước Trời, về lòng thương xót của
Cha trên trời, về cách sống sao cho xứng với địa vị làm con cái Thiên Chúa. Thầy
đi đến đâu, muôn người đều ngưỡng mộ quí mên Thầy. Điều này khiến các môn đệ rất
đỗi tự hào, phấn chấn và hãnh diện.
Mọi vinh hoa trần thế người ta dâng cho Thầy mau chóng biến tan khi Thầy lên
Giêrusalem nộp mình thọ nạn. Dù cho Thầy đã từng báo trước đến ba lần, nhưng các
môn đệ không sao hiểu được biến cố đau thương đã xảy đến cho Thầy. Khi Thầy bị
bắt, các môn đệ chống trả khá dữ dội, đến mức đổ máu (x.Mt 26,51). Thế nhưng,
chẳng mấy chốc sau đó, tất cả các ông đều bỏ chạy thoát thân, để Thầy lại một
mình. Ngay cả Phêrô, người đã từng tuyên bố: “dù cho mọi người có vấp ngã, riêng
con đây sẽ chẳng bao giờ bỏ Thầy” (Mt 26,33), vậy mà nay lại chối Thầy đến ba
lần (x.Mt 26,69-74). Cái chết thập giá đầy ô nhục của Thầy đã làm cho bao nhiêu
kỳ vọng của các môn đệ thành mây khói. Còn hơn thế nữa, cái chết ấy đã làm cho
các ông thành những kẻ phản Thầy.
Thầy đã chết nhưng nay đang sống. Qua các phụ nữ, Thầy nhắc lại cho các môn đệ
lời Thầy đã nói trước trước khi chịu khổ nạn: “Sau khi chỗi dậy, Thầy sẽ đến
Galilê trước anh em” (Mt 26,32). Trở lại Galilê lần này, các môn đệ không lên
đường đi vào quá khứ để tìm lại những kỷ niệm của một thời vang bóng, nhưng là
để gặp lại Thầy, Đấng đã chiến thắng. Thầy đi trước để chờ đón và tỏ mình ra cho
các môn đệ, bất chấp sự giới hạn và những đổ vỡ vừa xảy ra trong biến cố tử nạn
của Thầy. Thầy đi bước trước trong tiến trình hoà giải với các môn đệ về mối
tương quan vừa bị đổ vỡ. Bất chấp giữa các ông vẫn còn một số người hoài nghi,
Thầy vẫn một lần nữa tuyển chọn và sai các ông đi trong tư cách là môn đệ của
mình.
Mừng Chúa Thăng Thiên
Hôm nay, Giáo Hội mừng mầu nhiệm Chúa Thăng Thiên. Chúa về trời không có nghĩa
Chúa rời bỏ trần thế, nhưng chỉ có nghĩa thay đổi cách thức hiện diện. Từ nay,
Ngài không còn hiện diện cách hữu hình, nhưng là hiện diện cách vô hình với con
người. Mừng mầu nhiệm Chúa về trời cũng đồng nghĩa tuyên xưng sự hiện diện của
Chúa nay vượt mọi giới hạn thời gian và không gian. Từ nay, Ngài hiện diện với
con người ở mọi thời (mọi ngày), giữa muôn dân nước (x. Đn 7,14) vì Ngài có toàn
quyền trên trời dưới đất.
Các môn đệ được Chúa Phục Sinh đưa vào mầu nhiệm Thiên Chúa hoà giải với con
người. Các ông được Chúa Phục Sinh sai đi làm chứng cho chính mầu nhiệm này, mầu
nhiệm mà các ông đã cảm nghiệm thật sâu xa nơi lòng mình: Tình yêu Thiên Chúa
lớn hơn tội lỗi con người. Giáo Hội mừng lễ Chúa Thăng Thiên cũng nhằm mục đích
nhắc nhớ sứ mạng của mình, đó là làm chứng cho Chúa Phục Sinh và dẫn đưa muôn
người về với Chúa. Là những môn đệ được Chúa Phục Sinh tuyển chọn qua Giếng Nước
Rửa Tội, chúng ta hãy dùng chính đời sống vui tươi, tràn đầy hy vọng, thứ tha và
yêu mến nhờ Chúa Giêsu để giới thiệu Chúa Phục Sinh cho người chưa biết Ngài.
Chúa muốn dùng đời sống chứng tá của chúng ta để làm cho muôn dân thành môn đệ
Ngài.
Từ đại tướng thành chiến sĩ Tin Mừng...
Câu chuyện dưới đây kể về một con người đã gặp Chúa Phục Sinh và trở thành môn
đệ của Ngài.
Trong cuộc chiến Angiêri hồi năm 1961, Mạc Đăng Hưng (Philip Morion), lúc bấy
giờ là một thiếu úy trẻ tuổi, đã tận mắt thấy một số tu sĩ công giáo cứu giúp cả
những kháng chiến quân Fellag của Angiêri là những người, khoảnh khắc trước đó,
đã tìm cách giết hại binh lính Pháp. Chàng sĩ quan trẻ tuổi này đã không thể
hiểu nổi hành động từ bi của các tu sĩ. Đức tin của anh lâm vào tình trạng khủng
hoảng. Anh muốn nổi loạn, loại bỏ niềm tin Kitô nơi mình. Nhưng rồi sau đó, nhờ
suy nghĩ chín chắn, Mạc Đăng Hưng hiểu được ánh sáng đức tin chân thật và ngoan
ngoãn để cho đức tin hướng dẫn cuộc đời binh nghiệp của mình.
Hồi tháng 3 năm 1993, trận chiến tại Bosnia-Herzêgovina đang leo thang mãnh
liệt. Tại vùng Srêbrênica, lãnh thổ Hồi giáo, tuyết rơi phủ một màu trắng xoá -
Srêbrênica đang bị quân Serbia vây hãm, tấn công và đe dọa tiêu diệt. Người dân
sống trong đói khổ và âu lo trước viễn tượng bị tàn sát tập thể, nếu quân Serbia
chiến thắng tràn vào đây. Cộng đồng quốc tế thì phân vân lưỡng lự trong khi giới
ngoại giao tiến được một bước thì lùi lại hai bước. Thảm cảnh ghê rợn như đang
chờ cơ hội ập xuống trên người dân nơi đây. Một sáng nọ, Đại tướng Mạc Đăng Hưng
trong vị trí tổng tư lệnh lực lượng quân đội bảo hoà liên hiệp quốc (gọi tắt là
IFO), đã đích thân đến Srêbrênica, dùng chính bản thân làm khiên thuẫn bảo vệ
mạng sống người dân Hồi giáo ở đây. Nhờ hành động quả cảm này, vị tổng tư lệnh
được mệnh danh là “ông tướng can trường” đó đã một mình đẩy lùi được cuộc tấn
công của quân Serbia hung hãn.
Năm nay, tướng Mạc Đăng Hưng 63 tuổi. Hiện tại, ông đã về hưu và sống tại thủ đô
Paris. Từ giã binh nghiệp, giờ đây ông trở thành một chiến sĩ của Thiên Chúa.
Dưới sự linh hướng của cha sở họ đạo thánh Dương Minh (Saint Germain l"
Auxerrois) tướng Mạc Đăng Hưng đào luyện một nhóm người trẻ để họ giúp đỡ các
giới bị lỏ rơi ngoài lề xã hội tìm lại được niềm hy vọng. Nhóm người trẻ này sẽ
là những đội quân cảm tử của vị đại tướng về hưu, để với vũ khí là Tin Mừng, họ
sẽ tấn công vào các vùng ngoại ô thành phố.
Khi được mời chia sẻ tâm tình của mình, tướng Morion có lần đã tâm sự: “Tôi rất
ngưỡng mộ thánh Máctin thành Tua, người lính đã xẻ đôi mảnh áo choàng chia cho
một kẻ nghèo. Nếu Chúa muốn, tôi xin dành thời gian về hưu còn lại của tôi bây
giờ để phục vụ Giáo Hội theo gương thánh Máctin. Bởi lẽ trong các thành phố cũng
như trên toàn thế giới ngày nay, sự dữ đang toa rập hình thành nên một nền văn
hoá chết chóc, đe dọa xoá bỏ mọi kết quả sự lành. Cuộc đời binh nghiệp và nhất
là thảm cảnh Srêbrênica đã giúp tối biết trở thành hiện thân của hy vọng, và tôi
ước mong chia sẻ niềm hy vọng ấy với các bạn trẻ tìm đến với tôi trong cuộc
chiến chống nạn tuyệt vọng hiện nay giữa kinh đô ánh sáng Paris. Cùng với đội
quân cảm tử đặc biệt này, tôi sẽ chĩa mũi giáo Tin Mừng tấn công các vùng ngoại
ô man rợ, sẽ đi vào các bãi chiến trường thành phố, để rao giảng sứ điệp của
Chúa Giêsu Kitô là sứ điệp có khả năng chiến thắng sự chết.
Một số câu hỏi gợi ý
1. Theo Bạn, đâu là ý nghĩa của việc Giáo Hội mừng lễ Chúa Thăng Thiên?
2. Qua câu chuyện về đại tướng Philip Morion, bạn thấy có điều tâm đắc, đánh
động bản thân mình?
3. Bạn có bao giờ nghe được tiếng lòng mình đòi buộc mình phải sống chứng nhân
trong một chọn lựa cụ thể của đời sống chưa? Xin bạn chia sẻ về kinh nghiệm đó?
“Chúng ta phải ôm trọn thế giới trong sự hiệp nhất bác ái của Chúa Giêsu Kitô.
Há đó chẳng phải là điều Ngài muốn nhờ bí tích Thánh Thể mà chúng ta vẫn thường
lãnh nhận đó sao? Và không lẽ sau nhiều lần hiệp lễ chúng ta vẫn còn có những
tâm tình khác với Chúa Giêsu Kitô ư? Chắc chắn nếu chúng ta chuẩn bị đón nhận
Ngài bằng đức ái, thì Ngài sẽ thông chia cho ta mọi tâm tình của Ngài” (NT
MECHTILDE du Saint Sacrament sinh năm 1614, lập dòng Nữ Biển Đức và qua đời năm
1698)