VỀ TRANG LỄ TRỌNG

Cv 1,1-11; Ep 1, 17-23; Mt 28,16-20

Một sinh viên T đến thăm một trại dưỡng nuôi người tàn tật và những người nghèo vô gia cư, T có dịp hớt tóc cho một trại viên gần 40 tuổi. Khi hay biết T là sinh viên thường đi ngang qua khu vực gia đình anh hiện đang sống, anh liền kể cho T về hoàn cảnh tuyệt vọng đáng thương của Anh.

Được sinh ra trong một gia đình gia giáo, anh là con đầu lòng đã được bố chăm sóc rất nghiêm khắc và rất mực yêu thương, cho đi học ở chủng viện. Ông hy vọng ngày nào đó, anh sẽ là niềm vinh dự cho gia đình. Nhưng trong dịp về nhànhân kỳ nghỉ hè, anh ta đã theo bạn bè cùng xóm quấy phá. Việc ấy gây tai tiếng đến nỗi bố anh vì thất vọng và vì danh dự đối với bà con lối xóm, nên đã chửi mắng, đánh đập rồi đuổi anh đi. Do lòng tự ái và thiếu suy nghĩ, anh đã bỏ nhà ra đi bất kể hậu quả ra sao. Anh đã trải qua biết bao thăng trầm và tự mưu sinh với đủ mọi thứ việc: bốc rác, phụ hồ, làm rẫy, làm ruộng, đồng thời làm quen với nhiều thói xấu trên đời.

Hơn 20 năm bỏ nhà ra đi, cũng có những giây phút anh cảm thấy trống vắng hướng về mái ấm gia đình và nhớ người bố ngày một già yếu. T giải thích cho anh về chữ "HIẾU" và khuyên anh dẹp bỏ tự ái, kiên trì hoà giải với bố và gia đình thay vì thất vọng oán trách. Anh ấy thật xúc động và ao ước ghé thăm bố vài ba tháng một lần.

Anh T đã kể lại với bố anh ta tất cả những điều anh ấy ao ước. Sau đó vài tuần trong dịp tới thăm trại, anh khoe với T rằng bố anh đã tới thăm, hai bố con ôm nhau khóc va cùng an ủi nhau trong nước mắt, anh đã nghiệm thấy tình cha con nồng nàn mãnh liệg. Như dụ ngôn "Người cha nhân hậu", anh T đã dùng chữ "Hiếu" trong giới răn thứ tư để thức tỉnh lương tâm của anh trại viên được hòa giải với bố và gia đình.

Đức Giêsu đã đến trần gian để dạy dỗ nhân loại, đã chịu chết và lên trời. Trước khi về trời, Ngài đã nhắc nhở các môn đệ và mỗi người chúng ta tiếp tục sứ mạng của Chúa ở trần gian: "Anh em sẽ là chứng nhân của Thầy tại Giêrusalem trong khắp các miền Giuđê, Samaria và cho đến tận cùng trái đất" (Cv 1,8) và hãy "dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế" Mt 28,20)

Thế giới ngày nay đang bị đè bẹp dưới sức nặng của biết bao sự dữ. Một Kitô hữu không thể làm ngơ hoặc không hay biết những sự kiện đang xảy ra chung quanh mình: Những người đàn áp bất công, thất nghiệp, đói khổ và bị tàn phế…vì bạo động chiến tranh, luân lý suy đồi…

Lạy Chúa, xin ban cho chúng con ánh sáng đức tin để nhận ra Chúa nơi khuôn mặt khốn khổ của tất cả những người bị thử thách;

những kẻ đói, không chỉ vì thiếu của ăn, nhưng vì thiếu lời Chúa;
những kẻ khát, không chỉ vì thiếu nước, nhưng còn vì thiếu bình an, sự thật, công bằng và tình thương;
những kẻ vô gia cư, không chỉ tìm kiếm một mái nhà, nhưng còn tìm một con tim hiểu biết và yêu thương;
những kẻ bệnh hoạn và hấp hối không chỉ trong thân xác nhưng còn trong tinh thần…

Bởi lẽ: "Điều mà các ngươi làm cho người bé mọn nhất trong anh em là làm cho chính Ta".

NS Dân Chúa Âu Châu