VỀ TRANG LỄ TRỌNG
Đệ nhị luật 8:2-3,14a-16b;Tv 147;1Cor 10:16-17;Ga 6: 51-58
Kính thưa quý vị,
Một vị khách lạ đến thăm một gia đình nhà quê nghèo khổ. Ngôi nhà lụp xụp và chỉ
có một em bé ở nhà, cha mẹ đi làm ruộng hết. Vị khách bước vào nhà, hỏi em bé:
“Con có muốn đến ở với ta không? Nhà ta rộng rãi lắm, lâu đài, dinh thự, sân to,
vườn rộng, em tha hồ chạy nhảy, chơi đùa?”. “Thưa ông, con không muốn. Con ở nhà
với cha mẹ thích hơn. Lâu đài dinh thự đâu có to”. “Thế con bảo cái gì to?”.
“Thưa, vua ạ”. “Vậy ta là vua đây, ta bí mật đi thăm dân chúng”. Em bé bất ngờ
reo lên: “Thì ra nhà con to nhất nước rồi. Vui quá”. Đó là ý nghĩ của ngày lễ
hôm nay, Hội thánh kính Mình Máu Chúa Kitô mà tín hữu rước lấy hằng ngày. Vua cả
trên hết các vua. Chúa trọng trên hết các Chúa chắc chắn sẽ biến đổi tín hữu to
lớn nhất vũ trụ. To hơn cái lều của cha mẹ em bé, có vua ngồi trong.
Ngày 28 tháng 09 năm 1884, bà thánh Marie Eugenie, sáng lập dòng Đức Mẹ lên trời
huấn giáo cho các chị em về sự hiện diện của Thiên Chúa. Theo bà có ba cách Chúa
hiện diện: thứ nhất bằng quyền năng. Quyền năng Ngài thẩm thấu hết mọi tạo vật
giống như nước đại dương thẩm thấu miếng bọt biển tới từng thớ sợi. Ngay cả quỷ
sứ và tội nhân cũng không tránh thoát. Thứ hai, bằng ơn thánh và tình yêu qua bí
tích rửa tội và các bí tích khác. Thứ ba, bằng Thánh Thể. Thiên Chúa hiện diện
trong hình bánh hình rượu chân thật và sống động y như thuở xưa trước dân Do
Thái khi Ngài sinh ra, dâng mình, lớn lên, rao giảng, khổ nạn và chết trên thập
tự. Bà cho đây là sự hiện diện ngọt ngào và an ủi nhất. Chúng ta không có lý do
để ghen tỵ với người Do Thái xưa ở đất Palestine.
Một chị em hỏi: nhưng chúng con có thấy Chúa nói gì đâu? Ngài hoàn toàn im lặng
khi chúng con quỳ cầu nguyện trước Thánh Thể. Bà thánh trả lời: thì các mục
đồng, các đạo sĩ đến thờ lạy Chúa Hài Nhi ở Bêlem có thấy Chúa mở miệng đâu? Đơn
giản vì Ngài chưa biết nói. Bây giờ trong Thánh Thể cũng vậy, Ngài giấu kín nhân
tính và thần tính. Nhưng Ngài biết hết, trông thấy hết, cảm nghiệm mọi sự. Chị
em không tin ư? Thế thì chị em tin thế nào được các màu nhiệm khác?
Thánh Thomas Aquinas cũng có lòng tin sống động về sự hiện diện của Thiên Chúa
trong bí tích Thánh Thể, cho nên đã sáng tác ra những lời kinh rất sốt sáng và
giầu tưởng tượng như chúng ta vừa trích một hai câu ở trên. Thánh nhân thường
chiêm ngắm Thánh Thể với những biết ơn cảm tạ: “Ôi yến tiệc mình và máu thánh
Chúa Kitô … Ôi Giêsu, Ngài thương yêu con dường ấy …”. Bí tích Thánh Thể là
trường siêu đẳng đào tạo các thánh, các anh hùng, các vĩ nhân, các nhà rao giảng
thời danh.
Để ngắm bắt ý nghĩa của ngày lễ, chúng ta hãy rảo qua các bài đọc. Bài đọc một
trích sách Đệ Nhị Luật: “Khi ấy, ông Môisê nói với dân Israel rằng: anh em phải
nhớ lại tất cả con đường mà Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em đã dẫn anh em đi
suốt 40 năm nay trong sa mạc, để bắt anh em phải cùng cực. Như vậy Ngài thử
thách lòng dạ anh em … Rồi đã cho anh em ăn manna … Ngõ hầu cho anh em biết rằng
người ta không chỉ sống nhờ cơm bánh, nhưng còn sống nhờ mọi lời miệng Đức Chúa
phán ra”. Đáng ngạc nhiên là tác giả Đệ Nhị Luật gợi nhớ các kinh nghiệm đáng lý
phải ghê sợ và cố quên đi. Vì 40 năm trong sa mạc là 40 năm đói khát, kiệt sức,
thất vọng, bại trận, rắn rết, tiêu hao chết chóc đến độ nhiều lần dân chúng nổi
loạn kêu ca Thượng Đế và chống lại ông Môisê. Dân Do Thái ngỡ ngàng tại sao Chúa
hứa giải phóng, tự do lại phải đi con đường nhọc nhằn này? Nhiều người muốn trở
lại Ai Cập, an phận làm nô lệ còn hơn.
Nhưng tác giả Đệ Nhị Luật chỉ coi đó là “thử thách”. Xem họ có vâng lời Thiên
Chúa không? Đây cũng là bài học lớn cho tín hữu ngày nay. Con đường đi tới tự do
của ơn thánh không phải là dễ. Muốn từ bỏ Satan, thế gian, tội lỗi nhất định
phải trả giá. Giải phóng mình khỏi ích kỷ, tham lam, dâm dục, phù phiếm không
phải là một lúc một ngày và dễ dàng như ăn một chiếc bánh ngọt. Nó đòi hỏi cố
gắng và kiên trì, hy sinh và khước từ càm dỗ. Hô hào khơi khơi thì dễ lắm, nhưng
thực hành quả là cam go. Nhiều linh hồn đã thất bại.
Một hình thức thử thách sa mạc khác có lẽ phổ thông hơn mà đa phần chúng ta phải
trải qua. Đó là những khó khăn, thất bại hàng ngày: con cái hư hỏng, gia đình
bất hoà, đau yếu liên miên, nợ nần, thất nghiệp, rượu chè, nghiện ngập. Giáo hội
gặp nhiều khó khăn khi phải lội ngược dòng với cái ác của xã hội tân thời: ngừa
thai, phá thai, tế bào gốc, chết êm dịu. Toàn là rắn rết, bọ cạp, đất cháy, cỏ
khô.
Nhưng xin nhớ Đệ Nhị Luật không chỉ liệt kê những hãi hùng, mà còn nhấn mạnh sự
hiện diện của Thiên Chúa, qua manna, nước mát từ tảng đá chảy ra. Đức Chúa luôn
ở bên dân Do Thái, giúp đỡ tuyển dân vượt qua khó khăn để trở về đất hứa, tới
bến tự do chảy sữa và mật ong. Họ không được phép thất vọng và cũng không được
phép tham lam.
Ngày nào thu lượm manna đủ cho ngày ấy. Ngày nào họ cũng phải cậy dựa vào Thiên
Chúa để có lương thực. Đây là bài học quý giá cho tín hữu, nhất là các tu sĩ,
linh mục, trong tình hình hiện nay. Hình như người ta muốn tước quyền Thiên
Chúa, chẳng cậy dựa vào ai. Kinh tế thị trường toàn cầu, sản xuất, tiêu dùng quá
mức làm cạn kiệt tài nguyên địa cầu. Nhưng chúng ta không được phép thất vọng dù
tội lỗi đến đâu. Thiên Chúa vẫn luôn sẵn sàng cứu giúp. Người có lý do để thất
vọng nhiều nhất, là Đức Giêsu Kitô, trước thế lực to lớn của thờ, một mình cô
thân cô thế với nhóm hèn nhát, vô học, đương đầu với cái chết cầm chắc do xã hội
và tôn giáo lúc ấy áp đặt, nhưng chẳng ai đầy lòng trông phó thác bằng Chúa
Giêsu. Noi gương ấy, các thánh tử đạo sau này can trường không kém.
Vậy thì không ai được phép thất vọng. Chúng ta còn phải sống bằng lời Thiên Chúa
nữa. Lời Thiên Chúa không có từ “tuyệt vọng” vì Ngài cứu giúp và ước ao mọi
người được sống hạnh phúc. Câu mở đầu bài Tin Mừng hôm nay viết: “Đức Giêsu nói
với người Do Thái rằng: tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này sẽ
sống muôn đời”. Câu Phúc Aâm này ở trung tâm bài diễn từ về Bánh Hằng Sống.
Trước đó Chúa Giêsu làm phép lạ hoá bánh ra nhiều để nuôi năm ngàn người ăn (6,
1-14). Ngài nhân nhiều bánh để chứng tỏ sự thật hiển nhiên. Vào thời Chúa Giêsu,
văn hoá coi “thịt máu” là toàn bộ ngôi vị một người. Vậy thì ăn bánh bởi trời
chính là “thịt tôi đây cho thế gian được sống” nghĩa là lãnh nhận lấy toàn bộ
ngôi vị của Ngài. Những “tri thức ” khiếm khuyết đức tin nói câu văn chỉ có
nghĩa bóng mà thôi. Truyền thống phổ thông cũng tin như vậy. Hậu quả là không
được tiến bộ về đàng thiêng liêng, họ rước lễ, vào trước Mình Thánh, coi như vào
nơi không người, vô tình và nguội lạnh.
Không phải như vậy. Chúa nói tiếp: “Cha ông các ngươi đã ăn manna trong sa mạc
và đã chết. Ai ăn bánh này sẽ được sống muôn đời”. Manna biểu tượng bánh Chúa
Giêsu ban. Hình bóng manna mà còn thực đến độ nuôi sống con người, thì bánh Chúa
Giêsu ban là thịt máu Ngài lại chỉ là “hình bóng” thì quả thật là vô lý. Làm thế
nào “hình bóng” có khả năng ban cho người ta tham dự vào sự sống muôn đời. Liệu
“hình bóng” có thể dẫn đưa người ta vào sự sống Thiên Chúa và Thiên Chúa cư ngụ
trong linh hồn?
Nhưng nhiều người không hiểu, bỏ đi nói: “Lời này chói tai quá, ai mà nghe
nổi?”. Nhiều môn đệ cũng bỏ đi. Tuy nhiên, Chúa Giêsu bảo lưu lời nói của Ngài,
và thay vì nói với đám đông: quý vị hiểu sai ý nghĩa của tôi, Ngài quay ra hỏi
các tông đồ: “Chúng con có muốn bỏ đi không?”. Chắc chắn các tông đồ cũng ngỡ
ngàng, nhưng Phêrô đứng ra nói thay cho các bạn: “Bỏ thầy, chúng con biết theo
ai, thầy mới có những lời ban sự sống đời đời”. Chúng ta biết rằng sau này trong
bữa tiệc ly, các môn đệ không còn bỡ ngỡ, mà tin thật vào lời Chúa khi Ngài
phán: Anh em hãy cầm lấy mà ăn, mà uống, này là thịt máu thầy. Từ đấy Hội Thánh
nối tiếp đức tin của các tông đồ. Thánh Phaolô, trong bài đọc hai viết: “Khi ta
nâng chén chúc tụng mà cảm tạ Thiên Chúa, há chẳng phải là dự phần vào Máu Đức
Kitô ư? Và khi ta cùng bẻ bánh, đó chẳng phải là dự phần vào Thân Thể Người
sao?”. Dĩ nhiên là thánh nhân tin thật Chúa Giêsu ngự trong bánh rượu sau khi
truyền phép mà nơi khác chính thánh nhân dạy lời lẽ: Này là Mình Thầy, ngày là
Máu Thầy. Cho tới hôm nay, Hội Thánh vẫn sử dụng công thức đó. Nhiều trăm năm
sau, thanh Gioan Kim Khẩu viết: “Khi bạn ngắm nhìn hào quang đặt trên bàn thờ,
bạn có thể nói: Nhờ Thân Thể này, tôi không còn là bụi tro nữa, bởi tôi không
còn là tù nhân nữa, nhưng là người tự do… Thân Thể này được ban cho chúng ta để
lưu giữ và ăn uống, làm dấu chứng tình yêu tha thiết của Ngài”. Chứng cứ rõ ràng
nhưng vẫn không tránh khỏi vật lộn với lòng trí không tin. Rất sớm, các Giáo Hội
đông phương đã dùng từ “thay đổi hữu thể” (metaousias) để diễn tả mầu nhiệm Mình
Máu Thánh Chúa. Thế kỷ 13, công đồng Tridentinô ấn định từ “biến đổi bản thể”
(transubtanto) tức thay đổi từ bản thể bánh rượu sang bản thể Chúa Kitô. Đức
Giáo Hoàng Phaolô VI xác định lại ý nghĩa khi nói rằng: “Sự hiện diện của Chúa
Kitô trong hình bánh rượu ở ý nghĩa trọn vẹn nhất của từ ngữ đó”.
Vậy đức tin vào bí tích Thánh Thể của Giáo hội y nguyên từ thời tông đồ đến nay.
Và chúng ta không nên hiểu theo nghĩa biểu tượng mà thôi. Đó là một sự hiện diện
đích thực cả về nghĩa tinh thần lẫn vật chất: “Ai ăn thịt và uống máu tôi sẽ
không còn đói khát nữa, nhưng sẽ được sống muôn đời”. Thế giới có nhiều hình
thức đói khát lắm. Đói tình yêu, đói hoà bình, đói công lý, đói đoàn kết, đói
hạnh phúc, đói ý nghĩa cuộc đời. Và chẳng thứ bánh nước nào thoả mãn trọn vẹn
con người cả. Duy chỉ có bánh từ trời mới đủ khả năng ấy. Bánh có thể nuôi sống
tâm trí, trái tim, ước muốn thiên hạ đến độ sung mãn. Trong một số Giáo hội đông
phương tiên khởi có truyền thống mời lên bàn tiệc thánh. Sau khi nghe lời Chúa,
tín hữu được mời gọi lên bàn thờ để “lãnh nhận Đức Giêsu Kitô vào đời sống
mình”. Mỗi khi tham dự Thánh Lễ, chúng ta cũng được kêu mời như vậy. Đức Kitô
ngự trong mỗi linh hồn không những như vị khách sang trọng, giầu có, nhưng còn
như nhà đào tạo chúng ta nên to lớn nhất vũ trụ, tức nên giống Ngài, như em bé
bất ngờ kêu lên: Nhà con to nhất nước.
Chúa Nhật tới, chúng ta mừng lễ trái tim Chúa Giêsu. Hai lễ này nối kết với nhau
một cách tự nhiên để ban cho Hội Thánh niềm vui và hạnh phúc sau mùa Phục Sinh.
Chúa Giêsu trao ban thân mình trọn vẹn trong bí tích Thánh Thể, thì lẽ đương
nhiên Ngài cũng ban trọn vẹn trái tim Ngài nữa. Vậy lễ mừng hôm nay là bảo chứng
của tình yêu Thiên Chúa dành cho chúng ta. Ngài chẳng giữ chi cho mình, kể cả
cuộc sống vĩnh cửu trong Nước của Cha Ngài. Ôi màu nhiệm lạ lùng của Tình Yêu
Thiên Chúa đối với nhân loại. Amen.