VỀ TRANG LỄ TRỌNG
A. DẪN NHẬP.
Mặc dầu ngày thứ năm tuần thánh, Giáo hội đã kỷ niệm việc Chúa Giêsu lập phép
Thánh Thể để làm của ăn nuôi sống linh hồn chúng ta, hôm nay Giáo hội tiếp tục
cử hành lễ kính Mình Máu thánh Chúa Kitô để giáo dân có nhiều thì giờ suy niệm
về phép Thánh Thể, thúc giục giáo dân thêm lòng yêu mến tôn sùng. Qua Thánh lễ
này, chúng ta hãy xin Chúa ban cho chúng ta được hiểu biết tình yêu của Thiên
Chúa đối với chúng ta trong Bí tích Thánh Thể này, đồng thời thúc giục chúng ta
năng rước lễ để lãnh nhận Chúa Giêsu làm lương thực nuôi linh hồn chúng ta trên
bước đường đi về Quê Trời.
Qua các bài đọc trong Thánh lễ hôm nay, chúng ta thấy Thánh Thể thực sự đã được
loan báo từ trước bằng những hình ảnh. Manna mà Thiên Chúa ban cho dân Israel
dùng trong sa mạc suốt bốn mươi năm chẳng phải là hình bóng phép Thánh Thể mà
Đức Giêsu đã lập sao ? Thánh Phaolô cũng nhắc lại cho tín hữu Corintô tư tưởng
trên: dân Israel đã được ăn manna, uống nước từ tảng đá… để nói lên rằng tòan
dân Israel đã được thừa hưởng bao hồng ân của Thiên Chúa.
Lời Chúa trong đọan Tin mừng thánh Gioan là những lời Đức Giêsu diễn giảng về
Bánh hằng sống, Bánh từ trời, Bánh ban sự sống thần linh. Bánh đó chính là Đức
Giêsu Kitô. Thịt máu Ngài đã trở nên cơm bánh, trở thành lương thực, trở thành
của ăn của uống giúp con người đi vào thế giới của Thiên Chúa kết hiệp mật thiết
với Thiên Chúa. Bánh này trổi vượt hơn Manna trong sa mạc mà tổ tiên dân Israel
đều đã được ăn. Vì thế ai ăn bánh này sẽ được sống vĩnh cửu trong Vương quốc của
Thiên Chúa.
Trung tâm đời sống Kitô hữu là Thánh Thể, mà Thánh Thể là một nhiệm tích tuyệt
diệu làm cho Đức Kitô hiện diện thực sự với dân chúng trong mầu nhiệm Vượt qua.
Trong bữa ăn sau hết, chính Ngài bị nộp, Ngài đã thiết lập hiến tế tạ ơn bằng
Mình và Máu Ngài. Hiến tế của Tình yêu. Hiến tế của hiệp nhất, giây liên kết đức
bác ái, bữa tiệc Vượt qua trong Đức Giêsu là của ăn. Xét theo phương diện này,
hôm nay ngày lễ kính Mình Máu Chúa Kitô, Giáo hội mời gọi chúng ta suy niệm
nhiệm tích Thánh Thể là lương thực nuôi linh hồn vì Đức Giêsu đã nói với chúng
ta: ”Ta là bánh hằng sống từ trời ban xuống”(Ga 6,51).
B. TÌM HIỂU LỜI CHÚA.
+ Bài đọc 1: Đnl 8,2-3.14-16: Thiên Chúa đã cứu dân Israel ra khỏi ách nô lệ của
Ai cập, dẫn dắt họ suốt 40 năm trường trong sa mạc để vào đất hứa. Kết thúc cuộc
hành trình, trước khi tiến vào Đât Hứa, ông Maisen khuyên bảo dân đừng bao giờ
quên những ơn lành Thiên Chúa đã ban cho. Trong số những ơn lành Chúa đã ban,
dân Chúa hãy nhớ lại việc Thiên Chúa đã nuôi sống họ bằng cách ban manna từ trời
xuống và cũng làm cho nước từ tảng đá vọt ra để thỏa mãn cơn khát khao.
Nhưng đấy mới chỉ là thức ăn vật chất nuôi phần xác thôi, còn cần phải có một
thức ăn thiêng liêng khác là Lời Chúa và Thánh Thể nuôi sống linh hồn loài người
nữa.
+ Bài đọc 2: 1Cr 1o,16-17: Nhận thấy trong cộng đoàn tín hữu ở Côrintô có sự bất
hoà, chia rẽ, thánh Phaolô khuyên nhủ họ hãy đoàn kết lại, hiệp nhất trong tình
yêu thương. Ngài cho biết: Thánh Thể chính là mối dây tuyệt hảo của sự hiệp
nhất. Khi chúng ta hiệp thông với Mình và Máu Chúa Kitô, cùng ăn một bánh, cùng
uống một chén thì chúng ta cũng phải thể hiện sự hiệp thông ấy ra trong đời sống
cộng đoàn bằng cách phải hiệp nhất với nhau. Cũng như chỉ có một tấm bánh, chúng
ta tuy nhiều người cũng chỉ là một thân thể.
+ Bài Tin mừng: Ga 6,51-58: Dân chúng say mê nghe Chúa giảng, không nghĩ đến ăn
uống. Thấy họ đói, Chúa Giêsu đã nuôi sống họ bằng cách làm cho bánh hoá nhiều.
Dân chúng được ăn no nê thừa thãi thứ bánh vật chất mà Ngài vừa làm phép lạ cho
có nhiều. Bây giờ Chúa muốn đưa họ đến một thứ lương thực cao qúi hơn. Vì thế,
Ngài loan báo cho họ một thứ bánh khác. Bánh đó chính là Mình Máu Ngài, Bánh
hằng sống mang lại ơn cứu độ cho thế gian.
Chúa Giêsu đã khẳng định mặc dầu người ta không hiểu cũng như không muốn hiểu:
”Ta là bánh từ trời xuống. Ai ăn bánh này sẽ được sống muôn đời, và bánh Ta sẽ
ban tặng, chính là thịt Ta đây, để cho thế gian được sống... Ai ăn thịt và uống
máu Ta thì sẽ được sống muôn đời, và Ta sẽ cho kẻ ấy sống lại vào ngày sau hết”.
C. THỰC HÀNH LỜI CHÚA.
Thánh Thể, nguồn sống thiêng liêng: Trong lời mở đầu của thông điệp về Bí tích
Thánh Thể “ECCLESIA DE EUCHARISTIA”, Đức Thánh Cha Gioan-Phalô II đã xác tín
“Giáo hội múc nguồn sự sống từ Bí tích Thánh Thể. Sự thật này không đơn thuần
diễn tả một kinh nghiệm thường nhật của đức tin, nhưng tóm kết cốt lõi của mầu
nhiệm Giáo hội. Trong niềm hân hoan, Giáo hội kinh nghiệm, dưới nhiều hình thức,
sự thực hiện liên lỉ lời hứa “Thầy sẽ ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế”(Mt
28,20). Kể từ ngày Lễ Ngũ Tuần, Giáo hội bắt đầu cuộc hành trình đi về Quê Trời,
bí tích thần thiêng tiếp tục ấn dấu trên ngày sống, bằng cách tuôn đổ trên họ
niềm hy vọng tin tưởng”.
Công đồng Vatican II tuyên bố cách xác đáng rằng “Mọi Bí tích đều liên hệ và
hướng về Thánh Thể. Vì phép Thánh Thể chứa mọi kho tàng thiêng liêng của Giáo
hội, nghĩa là chính mình Chúa Kitô Phục sinh. Phép Thánh Thể là nguồn suối, là
chóp đỉnh việc rao giảng Tin mừng” (P.O, số 5).
Thánh Thể đóng một vai trò rất quan trọng trong đời sống Giáo hội và giáo dân,
nên Giáo hội lập ra lễ kính Thánh Thể để thúc giục giáo dân gia tăng lòng tôn
sùng phép Thánh Thể. Lễ kính này đã manh nha ở thành phố Liège bên Bỉ với những
ơn lạ của chị dòng Juliana về phép Thánh Thể từ năm 1208 cho mãi đến năm 1263
với phép lạ máu Chúa chảy loang thấm ướt khăn thánh ở làng Polsena bên Đức. Ngày
8.9.1264, Đức Thánh Cha Urbanô ban sắc lệnh Transiturus lập lễ kính Mình Máu
thánh Chúa Kitô trên khắp hoàn cầu.
I. THÁNH THỂ, NGUỒN SỐNG CỦA KITÔ HỮU.
Con người có hồn có xác. Cả hai liên kết chặt chẽ với nhau. Muốn sống cần phải
có ăn, không ăn thì chết. Nhưng hồn và xác lại có những của ăn khác nhau. Xác
cần có của ăn vật chất, hồn lại có của ăn thiêng liêng là chính Mình Máu thánh
Chúa Kitô như lời Ngài đã dạy.
1. Của ăn thể xác.
Người ta thường nói: ”Có thực mới vực được đạo” (Tục ngữ). Nói như thế có nghĩa
là phải có của ăn phần xác nuôi sống đã, phải sống đã rồi mới có thể thực hiện
việc đạo nghĩa được. Nhiều người nói quả quyết hơn: ”Dĩ thực vi tiên”: phải lấy
cái ăn làm đầu. Câu tục ngữ trên cũng có nghĩa tương đương với câu ngạn ngữ La
tinh: ”Manducare priusquam philosophare”: ăn đã rồi hãy nói triết lý, vì không
có ăn thì lấy hơi đâu mà nói triết lý ?
Bất kỳ ai cũng phải ăn, không ăn nhiều thì ăn ít. Càng ăn nhiều thức ăn có độ
dinh dưỡng cao thì người càng mập, béo, khỏe mạnh. Ăn uống thiếu chất dinh dưỡng
thì người sẽ gầy còm, ốm o. Trung bình mỗi người lớn một ngày phải được cung cấp
2.600 calories, nhưng trong thực tế, trừ một số nước tiên tiến mỗi ngày được
cung cấp tới 3,130 calories, khiến con người họ to cao, bép mập; còn đa số dân
chúng ở các nước kém mở mang chỉ được cung cấp dưới mức trung bình ấy. Một số
nước mỗi người chỉ được cung cấp 1.700 calories mỗi ngày, và tệ hơn nữa, một số
nước ở Phi châu chỉ được cung cấp 1.200 calories mỗi ngày. Theo tin tức của đài
truyền hình cho biết: tính tứ năm 1975 đến nay, chiều cao của trẻ em Việt nam đã
tăng thêm được vài centimét.
Trong kinh “Lạy Cha” chúng ta vẫn cầu xin Chúa cho chúng ta có của ăn hằng ngày:
”Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày”. Lương thực đây phải hiểu
là lương thực của phần xác và phần hồn. Nhưng dù sao chúng ta cũng xin Chúa cho
chúng ta có của ăn của để, đừng để chúng ta thiếu thốn quá mà bỏ bề việc đạo.
Người Việt nam chúng ta rất thực tế, không ước ao được giầu sang phú qúi, của
cải dư dật vì như thế có thể làm cho người ta dễ hư hỏng hoặc làm cho người ta
thêm lo lắng đêm ngày:
Ăn cơm với thịt bò thì lo ngay ngáy,
Ăn cơm với cáy thì ngáy o o.
Trong thực tế của đời sống hằng ngày, họ chỉ cần hai chữ “bình an”, họ chỉ ao
ước được hưởng những hạnh phúc thông thường, như thế họ đã mãn nguyện:
Ăn được ngủ được là tiên,
Không ăn không ngủ mất tiền thêm lo, (Ca dao)
2. Của ăn phần hồn.
Nếu chúng ta nói: thân xác phải ăn thì mới sống được, chúng ta phải nói thế nào
về phần hồn ? Dĩ nhiên, linh hồn cũng phải ăn thì mới sống được, nhưng của ăn
nuôi sống linh hồn không phải là của ăn vật chất như cơm bánh hằng ngày ta ăn,
mà là của ăn thiêng liêng. Nói khác đi, của ăn đó chính là Mình máu Chúa Kitô.
Trong sa mạc, dân Israel đã được ăn manna hằng ngày để nuôi thể xác. Chúa Giêsu
cũng làm phép lạ cho bánh hoá nhiều để nuôi phần xác cho dân chúng khi đói.
Ngoài bánh ấy ra, Chúa Giêsu còn hứa sẽ ban cho họ thứ bánh khác, không phải là
thứ bánh họ đã ăn, bánh này ăn vào sẽ không bao giờ đói nữa: ”Ta là bánh hằng
sống, ai đến cùng Ta không khi nào đói, ai tin kính Ta chẳng bao giờ khát “(Ga
6,35). Ngài hứa ban bánh hằng sống, dân chúng ước ao ăn bánh này cho khỏi đói
khát nữa. Nhưng Chúa Giêsu còn muốn đưa họ lên cao hơn, Ngài muốn nói về một thứ
bánh hằng sống chân thật, đó là chính Thịt Máu Ngài.
Mặc dầu Ngài nói như thế, người ta sẽ không tin, còn làm cớ vấp phạm cho nhiều
người đến nỗi có nhiều người bỏ đi vì thấy nó chói tai quá, kể cả môn đệ cũng có
một số bỏ đi. Tuy thế, Ngài cứ nói, nói một cách thẳng thừng: ”Quả thật, quả
thật, Ta bảo các ngươi: nếu các ngươi không ăn thịt và uống máu Con người thì
các ngươi chẳng được sống. Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta sẽ được sống đời đời, và
Ta sẽ làm cho kẻ ấy sống lại ngày sau hết”(Ga 6,54-55).
Để bảo tồn sự sống, mọi sinh vật phải có thức ăn thích hợp với bản tính riêng.
Linh hồn chúng ta đã được thần hóa, nên cũng cần có một thức ăn thích hợp với
nếp sống mới đó. Thức ăn này phải là do việc thông hiệp vào thịt máu Chúa Giêsu
ban cho: ”Ta là bánh hằng sống. Các ngươi hãy cầm lấy mà ăn vì này là mình Ta.
Các ngươi hãy lãnh nhận mà uống, vì này là máu Ta. Ai ăn mình và uống máu Ta sẽ
được sống. Vì mình Ta thực là của ăn, máu Ta thật là của uống”.
Ai lãnh nhận mình máu Chúa Kitô, người ấy được kết hợp với Chúa, được tan biến
trong Chúa để cả hai nên một, để người ấy có thể nói như thánh Phaolô: ”Tôi sống
nhưng không phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi” (Gl 2,20).
Trong khi rước lễ, chúng ta coi mình như đón nhận Chúa Giêsu, Chúa Giêsu ngự vào
lòng tôi. Chúng ta nói về sự hiệp lễ như là ôm ẵm Chúa. Nhưng hiệp lễ cũng có
nghĩa là Chúa ôm ẵm chúng ta. Chúa Giêsu đón nhận chúng ta vào lòng Ngài cách
đặc biệt. Không chỉ là Chúa Giêsu ngự trong chúng ta, mà chúng ta cũng ở trong
Chúa Giêsu. Đó là ý nghĩa của điều Chúa nói với chúng ta trong Tin mừng hôm nay:
”Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta, thì ở trong Ta, và Ta ở trong kẻ ấy”. Chúng ta có
thể nói như thánh Inhaxiô: ”Đây là nơi Chúa Giêsu bồng ẵm tôi”.
Thánh Cyrillô thành Alexandria so sánh sự hiệp nhất này với hai miếng sáp ong
hoà lẫn với nhau. Thánh Têrêsa thành Lisieux đã diễn tả sự hiệp lễ lần đầu của
ngài như là sự tan hòa với Chúa Kitô.
Chúng ta hãy suy nghĩ điều này và bắt đầu nhận htức rằng sự quan trọng không
phải là tình yêu, lòng khao khát hay những lời cầu nguyện của chúng ta, mặc dầu
tất cả cần phải có. Sự quan trọng nhất là tình yêu vô biên của Chúa Giêsu. Ngài
ước mong ôm ẵm chúng ta, chia sẻ chính đời sống Ngài cho chúng ta. Ngài muốn
chúng ta ở lại trong Ngài như chúng ta muốn Ngài ở lại trong chúng ta (GM Arthur
Tonne, Bài giảng Tin mừng CN năm A, tr 79).
Mỗi khi rước Chúa ngự vào lòng, chúng ta muốn được hoà tan trong Chúa, muốn được
trở nên đồng hình đồng dạng với Ngài, muốn được đổi mới con người của mình. Dĩ
nhiên, sự đổi mới này chỉ có tính cách thiêng liêng, nghĩa là linh hồn chúng ta
được đầy tràn ơn Chúa, được trở nên thánh thiện hơn, làm chiếu toả Chúa ra bằng
cách sống hằng ngày, còn thân xác chúng ta thì không có gì thay đổi.
Truyện: Biến đổi trong Chúa.
Một người ngoại giáo hỏi người bạn Công giáo:
- Người Công giáo các bạn ăn Chúa Kitô phải không ?
- Vâng, người Công giáo trả lời.
Người kia hỏi tiếp:
- Vậy sao các bạn không trở nên như Chúa ?
Một lát sau, khi đi ngang qua trại heo, người Công giáo hỏi:
- Bạn có khi nào ăn thịt heo không ?
- Rất nhiều lần. Mà hỏi làm gì vậy ?
- Sao bạn chưa biến đổi thành heo ?
Đó là câu trả lời cứng cỏi nhưng kiến hiệu cho câu hỏi cứng cỏi. Trong thực tế,
chúng ta được biến đdổi trong Chúa cách thiêng liêng nhờ sự rước lễ. (GM Arthur
Tonne, Góp nhặt, tr 8-9)
II. THÁNH THỂ LÀ MỘT MẦU NHIỆM.
Trong Thánh lễ, ngay sau truyền phép Mình thánh, Linh mục đã nhắc nhở cho giáo
dân: ”Đây là mầu nhiệm đức tin”. Hội thánh muốn nhắc nhở cho giáo dân: Thánh Thể
là một mầu nhiệm, không trí khôn nào có thể suy thấu, chỉ dùng con mắt đức tin
mà chấp nhận. Với con mắt xác thịt, không ai có thể trông thấy Chúa trong hình
bánh hình rượu với cả mình và máu, nhân tính và thần tính của Chúa Giêsu, nhưng
không thấy không có nghĩa là không có. Như kinh nghiệm cho chúng ta thấy: ban
ngày người mù đâu có thấy ánh sáng, nhưng không thấy ánh sáng thì không thể phủ
nhận được sự hiện hữu của mặt trời. Mặt trời vẫn có đó.
Sau khi truyền phép Mình thánh, bánh và rượu đã trở nên mình máu Chúa Kitô. Cả
con người của Chúa Giêsu ở trong đó: thịt và máu, nhân tính và thần tính. Chúa
Giêsu đang hiện diện trong hình bánh hình rượu.
Chúng ta phải phân biệt hai sự hiện diện:
- Hiện diện tượng trưng (Presentia symbolica)
- Hiện diện thực sự (Presentia realis).
1. Hiện diện tượng trưng:
Là tin rằng Chúa Giêsu hiện diện trong hình bánh, coi như Ngài hiện diện trong
đó, nhưng thực sự không có thịt máu Ngài trong đó. Như thế là chối bổ sự biến
thể (transsubstantiatio) mà Giáo hội dạy: sau truyền phép thì bánh rượu chỉ còn
hình dáng bề ngoài(species), còn bản thể (substantia) đã trở nên mình máu Chúa
Kitô rồi. Đối với sự hiện diện tượng trưng này, mọi người dễ hiểu, dễ chấp nhận
vì nó phù hợp với sự hiểu biết của lý trí con người, không cần dùng đến con mắt
đức tin.
2. Hiện diện thực sự.
Đây là vấn đề gai góc. Hiện diện thực sự là có sự hiện diện thực của Chúa Giêsu
với mình và máu, với nhân tính và thần tính của Người. Cả con người của Ngài
hiện diện trong đó mặc dầu con mắt xác thịt chúng ta không thấy. Đây thực sự là
mầu nhiệm đức tin.
Theo cuộc thăm dò ý kiến của Gallup tường trình cho biết, chỉ có 1/3 giáo dân
Công giáo Hoa kỳ tin có sự hiện diện thật của Chúa Kitô trong Bí tích Thánh Thể,
số khác chỉ tin Bí tích Thánh Thể là biểu tượng cho sự hiện diện thật của Chúa
Kitô.
Phản ứng trước cuộc thăm dò này, các Giám mục Hoa kỳ đã nhắc lại một thông tư
trong hội nghị hội đồng Giám mục Hoa kỳ vào tháng 6/2001 “Sự hiện diện của Chúa
Kitô trong Bí tích Thánh Thể: Những câu hỏi và trả lời căn bản”. Trong bản văn
này xác định lại một lần nữa trong Bí tích Thánh Thể “toàn thể con người Đức
Kitô thật sự hiện hữu dưới hình thức bánh và rượu, thân xác, máu, linh hồn và
thần linh”.
Truyện: Hiện diện thực sự.
Một linh mục và một mục sư Tin lành ở cùng một tỉnh thường nói chuyện với nhau
nhiều về đạo. Thời gian trôi qua, mục sư bắt đầu tin những chân lý của đạo Công
giáo dần dần. Ông tin hết mọi chân lý, trừ có một – chân lý Chúa ngự thật trong
phép Thánh Thể. Chân lý duy nhất này ông không thể nào tin được. Ông vẫn nói:
”Nếu tôi có thể tin được rằng tôi rước lấy Chúa thực sự khi chịu lễ, thì chắc là
tôi sẽ hạnh phúc nhất trên đời; nhưng xem chừng tôi không thể tin được”.
Ít lâu sau, vị mục sư đau nặng, Linh mục đến thăm ông, nhưng ông mê man bất
tỉnh. Qùi gối bên giường, linh mục cầu xin Chúa ban cho mục sư tỉnh lại và lời
cầu nguyện của ngài đã được Chúa nghe. Vị mục sư hấp hối đó mỉm cười và xin được
phép ngồi lên, tựa lưng vào gối. Ông có thể tiếp tục nói, nhưng mắt ông nhìn
chòng chọc vào cái gì ở chân giường. Ông chỉ tay, nhưng vị linh mục không trông
thấy gì cả. Rồi người hấp hối cứ nhìn chòng chọc và bỗng nhiên mặt ông tươi lên
như hoa. Ông vừa thở hổn hển vừa phều phào: ”Hiện diện thực sự – Nếu tôi được
biết kịp thời thì chắc tôi đã giảng cho toàn thế giới chân lý này”. Nói rồi, ông
nhắm mắt thở hơi cuối cùng. W.J. Diamond, Đồng cỏ non, 1968, tr 161-162)
Chúng ta may mắn vì được Chúa ban đức tin ngay từ khi mới sinh. Những người khác
thường phải chiến đấu lâu ngày lâu tháng mới tin được những điều chúng ta không
phải khó lòng gì mà đã tin.
Bí tích Thánh Thể là bí tích của tình yêu. Dấu chỉ tuyệt diệu nhất của tình yêu
Thiên Chúa là sự hiện diện của Chúa Giêsu Kitô – Con Thiên Chúa, Đấng cứu độ duy
nhất của chúng ta – nơi BÍ TÍCH THÁNH THỂ. “Thiên Chúa yêu thương thế gian đến
nỗi đã ban Con Một mình để những ai tin vào Người thì không bị hư mất, nhưng
được sống đời đời”(Ga 3,16). Thiên Chúa yêu chúng ta nên đã ban cho chúng ta
Chúa Giêsu Kitô; Chúa Giêsu Kitô yêu chúng ta nên đã “Chấp nhận thân phận tôi
đòi”(Phl 2,7), đã chịu nạn, chịu chết và phục sinh vinh hiển để đem lại Sự sống
cho chúng ta, Ngài còn “Ở lại cùng chúng ta mọi ngày cho đến tận thế”(Mt 28,20)
nơi Bí tích Thánh Thể; tất cả chỉ vì yêu chúng ta.