Nhạc sĩ Phanxicô gởi gắm tâm tình của mình trong bài hát cầu xin Chúa Thánh
Thần thật dễ thương : “Hãy chiếu soi lửa hồng vào đêm tối sâu thẳm hồn con,
lửa tình yêu, lửa huyền siêu, Ngôi Ba Thiên Chúa ban nhiều thánh ân ...”
Linh mục nhạc sĩ Thành Tâm bộc lộ : “Lạy Chúa Thánh Thần, xin Ngài ngự đến,
canh tân đổi mới đời sống chúng con, tăng sức linh hồn, bồi thêm lửa mến soi
sáng trí khôn, hiệp nhất muôn lòng …”
Không chỉ có thế, linh mục Thành Tâm thêm : “Thánh Thần ! khấn xin ngự đến.
Hồn con đang mong chờ Ngài, sưởi lòng những ai lạnh giá, gặp phong ba, không còn
tin yêu. Ngài ơi, xin Ngài trông đến, đốt cháy lửa thiêng vô biên, mến thương.
Ngài ơi, xin Ngài hãy đến, đến ban bình an.
Lạy Ngài xin đến, dẫn dắt chúng con trên đường. Cầu Ngài liên kết chúng con nhất
tâm trong Ngài. Cầu Ngài ban ơn, thêm sức kiên vững không lay. Sống sao nên
người con Chúa chứng nhân tình yêu ...”
Nhiều và nhiều bài hát nữa viết về Chúa Thánh Thần, nhưng tất cả chỉ có một điểm
chung duy nhất đó là xin Chúa ban cho con người, xin Chúa ban cho mỗi người
chúng ta tình yêu của Chúa.
Tình yêu là cái gì đó thật trừu tượng, thật huyền nhiệm, thật lung linh, thật dễ
thương. Nói về tình yêu thật là khó ! Không biết bao nhiêu nhạc sĩ, không biết
bao nhiêu thi sĩ, không boết bao nhiêu giấy mực viết về tình nhưng hình như chưa
bao giờ làm thoả mãn lòng người. Không có gì có thể diễn đạt được tình yêu !
Tình yêu là cái chi chi thật khó hiểu, chỉ có ai yêu mới có thể biết tình yêu là
gì.
Tưởng nhớ đến một chuyện tình đẹp để rồi hằng năm người ta nhớ đến ngày gọi là
Ngày Lễ Tình Nhân. Cả thế giới kỷ niệm ngày 14 – 02 để ca tụng, tôn vinh tình
yêu nam nữ, tình yêu đôi lứa thì Hội Thánh Công Giáo cũng có cái ngày Tình Yêu.
Love’s day - ngày tình yêu - vì hôm nay Giáo hội tha thiết van nài, mời Thánh
Thần Tình Yêu đến trên mình. Tình yêu mà người ta mừng ngày Valentine chỉ dành
riêng cho tình yêu nam nữ. Ngày Tình Yêu hôm nay chúng ta mừng tất cả mọi người
không phân biệt nam nữ, giàu nghèo, tuổi tác, địa vị xã hội, chủng tộc, màu da.
Vì lẽ, đã là con người thì cần lắm một tình yêu. Nếu không có tình yêu thì thật
là chán, nếu không có tình yêu thì cuộc sống thật nhạt nghẽo và vô vị.
Cố nhạc sĩ tài hoa Trịnh Công Sơn đã viết : “Sống giữa đời này chỉ có thân phận
và tình yêu, thân phận thì hữu hạn. Tình yêu thì vô cùng. Chúng ta làm cách nào
nuôi dưỡng tình yêu để tình yêu có thể cứu chuộc thân phận trên cây thập giá
Đời".
Thân phận con người hữu hạn và quả thật là quá vắn vỏi còn tình yêu thì vô cùng.
Tình yêu thì cứ trải rộng ra vô biên vô tận với trời, với đất và với người. Như
cố nhạc sĩ nói đấy, là người, chúng ta phải bằng mọi cách để nuôi dưỡng tình yêu
trong lòng ta. Cuộc đời mà không có tình yêu chắc ngột ngạt và chẳng còn ý nghĩa
gì nữa. Thử nghĩ xem thế giới này mà không còn tình yêu thì không còn lý do gì
để tồn tại.
Hôm nay, cử hành lễ tình yêu – Love’s day thật là tuyệt vời. Ngày Chúa Giêsu về
Trời cũng chính là ngày Ngài ban Thánh Thần Tình Yêu xuống cho chúng ta. Thế
nhưng đứng trước Tình Yêu bao la của Thiên Chúa thái độ con người như thế nào ?
Điều mâu thuẩn, điều nghịch lý của cuộc đời, của con người đó là ai ai cũng cần
tình yêu, ai ai cũng mong cho mình có tình yêu nhưng thực tế nhìn vào đời sống
chúng ta thấy làm sao ? Tình yêu ngày hôm nay nó làm sao đấy ! Nó không còn thật
nữa, nó đã bị vẩn đục bởi những thứ tình yêu thực dụng, tình yêu ích kỷ, tình
yêu chỉ nghĩ đến bản thân mình. Để rồi từ đó chúng ta thấy con người ngày hôm
nay dẫu rằng đời sống tiện nghi, đời sống vật chất có đi lên đấy nhưng mà tình
yêu hình như tỷ lệ nghịch với vật chất thì phải. Vật chất càng đi lên thì tình
yêu càng đi xuống.
Ngày nay người ta ở trong những căn nhà thật rộng, thật sang trọng, thật tiện
nghi nhưng lòng của họ thì khép lại.
Ngày nay phương tiện đi lại dễ hơn trước nhưng rồi người ta lại ít đến thăm
viếng, chia ngọt sẻ bùi với nhau hơn.
Ngày nay vật chất nhiều hơn nhưng rồi người ta lại ích kỷ nhiều hơn, cứ khư khư
giữ lấy cho bản thân mình chứ không hề biết chia sẻ.
Qua những phương tiện thông tin đại chúng, chúng ta thấy đau lòng làm sao đấy
khi mà người con gái được người mẹ già ở Cần Thơ cho về ở chung nhà khi cô làm
ăn thất bại. Sau đó cô gom góp tiền sửa nhà cho mẹ. Mẹ tưởng mừng lắm vì con
mình có hiếu nhưng nào ngờ sau khi căn nhà hoàn tất việc sửa chữa thì cũng là
lúc mà cô đã đẩy người mẹ ruột của mình ra khỏi căn nhà của bà. Chẳng còn cách
nào hơn là ra tòa. Được hay mất nhà không cần biết nhưng tình thương, tấm lòng
mẫu tử hình như cũng chẳng còn.
Mới đây, trên con đường Thủ Khoa Huân quận 1 thành phố Hồ Chí Minh, người ta vẫn
thường nói với nhau là con đường có lá me bay bay vào mỗi buổi chiều đã phải
chứng kiến sự tan vỡ của một gia đình. Người anh bên Mỹ về, nhờ người em đứng
tên mua căn nhà để người anh kinh doanh. Thế nhưng sau một thời gian người anh
đi Mỹ về rồi thì người em đã tráo trở không cho anh vào nhà và rồi lại phải ra
tòa. Người anh đã đưa ra chứng cứ về thu nhập của mình bên Mỹ để chứng minh anh
bỏ tiền ra mua căn nhà ấy và người anh dẫn thêm một người anh về làm chứng. Đau
đớn thay trước tòa người em ở Việt Nam đã nói với Tòa rằng người anh dẫn về làm
chứng ấy đã chết ! Vụ việc vẫn còn giằng co chưa đến hồi kết. Cũng thế ! Nếu kết
rồi thì tình anh em, tình máu mủ cũng chẳng còn.
Thế nhưng, nói gì thì nói, thế giới và con người có muôn màu muôn vẻ của nó. Thế
gian này không phải toàn là người chưa tốt, vẫn còn đâu đó những con người chỉ
sống vì tình yêu và thậm chí dám chết cho tình yêu.
Cũng chẳng phải là để xông hương, cũng chẳng có huân chương để mà gắn vì mình
chẳng là cái gì trên cái cõi đời này nhưng sự thật ta phải nhìn sự thật. Sự thật
là đâu đó giữa những mảng đen thiếu vắng tình yêu trong cuộc đời này thì vẫn còn
đó những ánh sáng lấp lánh dáng dấp của một tình yêu chân thật, một tình yêu vô
vị lợi.
Ai đã từng đi xa lộ thì đều kinh hoàng với tệ nạn đinh tặc.
Có gia đình bà Nguyễn Thị Chí ở khu phố 3, phường Tân Chánh Hiệp, quận 12, gia
đình ấy có bảy mẹ con kể cả 3 người con dâu, chẳng ai bảo ai đã đi chế cái máy
thu đinh của bọn đinh tặc rải. Họ cứ lặng lẽ đi thu đinh ở quốc lộ 1A, 52, 22.
.. Công việc của họ dưới cái nhãn giới bình thường thì chẳng là cái gì cả nhưng
nhìn vào chiều sâu, nhìn bên dưới cái hành động đấy quả là một hành động phi
thường. Một hành động mà trong đó chất chứa quá lớn cái tình người, cái tình yêu
đồng loại. Vì lẽ họ biết rằng nếu họ không dọn đinh thì những người khách đi
ngang qua đó chẳng may cán vào thì tai nạn sẽ kinh khủng như thế nào và hậu quả
khó mà lường được.
Gia đình đi nhặt đinh này không có đạo, không biết Chúa Thánh Thần là ai nhưng
Chúa Thánh Thần biết họ. Chúa Thánh Thần đã đến và Ngài ở lại trong họ, Ngài đốt
lên trong lòng họ một ngọn lửa, thắp lên trong họ một tình yêu khiến họ quên
mình để giúp anh chị em đồng loại.
Ai đã từng đến các trung tâm nuôi dưỡng người bị phong, khuyết tật, nạn nhân của
tệ nạn xã hội thì đều nhận ra một tấm lòng, một tình yêu chân thật của những
người phụ trách, của những người nuôi dưỡng.
Xin vị phụ trách Trung Tâm Sida giai đoạn cuối Mai Hòa niệm tình tha thứ khi mà
nhắc đến Dì. Phải nói rằng với cái nhiệm vụ cơm ăn ngày ba bữa, thuốc sida uống
2 cử 8 giờ sáng – 8 giờ tối là đã quá tốt cho những bệnh nhân vô gia cư ! Đàng
này, mọi lúc, mọi cách có thể được Dì phụ trách đã cho bệnh nhân, cách riêng các
em thiếu nhi ở Trung Tâm được hưởng những điều gì tuyệt vời nhất.
Cách đây 2 tuần, Dì dẫn tất cả các em gần 20 chục lớn bé làm một chuyến hành
hương Đức Mẹ La Vang. Nghe tin ấy, tôi không tin vào tai mình vì lẽ thường ngày
Dì đã quá bận bịu với công việc của Trung Tâm, ấy vậy mà người nữ tử bác ái
Thánh Vinh Sơn Phaolô đã vượt qua những hạn chế của con người, của sức khỏe hầu
mong làm điều gì đó cho những em bất hạnh. Giữa những tất bật lo toan của cuộc
sống nhưng cảm nhận được sự Bình An, Tình Yêu Thiên Chúa, sự thúc đẩy của Chúa
Thánh Thần nên vị nữ tu đấy đã chung chia, phân phát những gì mà vị nữ tu nhận
được cho những người bất hạnh, kém may mắn.
Thế đấy ! vẫn còn đó sự giằng co giữa tình yêu và lòng ích kỷ, độc ác của con
người.
Trước khi về trời, Chúa lo lắng cho các môn đệ, Chúa lo lắng cho mỗi người chúng
ta như trong trang Tin mừng theo Thánh Gioan công bố. Tin mừng hôm nay thuật lại
Chúa làm hai chuyện : trước hết Chúa Ban Bình An và sau đó ban Thần Khí.
Bình an cũng quan trọng, Thần Khí cũng quan trọng.
Vì sao phải ban bình an ? Vì lẽ con người ta cư xử với nhau thiếu tình yêu.
Thiếu tình yêu thì ắt sẽ gây ra bất an. Ta cứ thử nghiệm chính đời của ta ta sẽ
thấy. Nếu như ta có tình yêu chân thật với Thiên Chúa, với anh chị em đồng loại
thì ta sẽ có một sự bình an thật trong lòng của mình. Khi lòng ta cạn đi ngọn
lửa tình yêu thì khi đấy tự nhiên sự bất an sẽ đến.
Bình an của Chúa ban không giống như bình an của thế gian. Bình an là bình an
của Chúa, bình an trong tâm hồn chứ không phải bình an khi có dư thừa của cải
vật chất. Cũng chính trải nghiệm của từng người, có nhiều của cải vật chất chưa
hẳn là có bình an. Nhưng nếu có Chúa thật, có Chúa là gia nghiệp đời mình thì
mình sẽ cảm thấy bình an.
Thiếu tình yêu : cần bình an.
Thiếu tình yêu : cần Thần Khí Chúa đến để ban tình yêu.
Cử hành lễ tình yêu hôm nay nhắc nhớ chúng ta rằng không phải giờ này Chúa mới
ban Bình an, Chúa mới ban Thánh Thần, Chúa mới ban tình yêu. Nhưng những điều ấy
Chúa đã ban từ lâu, cho Hội Thánh Tiên Khởi từ ngày Ngài về Trời.
Như các tông đồ ngày xưa cũng thế ! Khi chưa có bình an của Chúa, khi chưa có
Thần Khí của Chúa thì họ chia rẽ, hơn thua, tranh giành nhưng khi Thần Khí xuống
trên họ thì cuộc đời của họ hoàn toàn thay đổi. Họ đồng tâm nhất trí, họ hiệp
nhất với nhau để cùng nhau tham dự lễ Bẻ Bánh và chia sẻ Tình Yêu mà họ nhận
được cho người khác.
Các môn đệ và cộng đoàn Hội Thánh Tiên Khởi đã mở lòng ra để đón nhận Bình An,
đón nhận Thánh Thần, đón nhận tình yêu và họ đã mạnh dạn ra đi làm chứng cho
Chúa như sách Công vụ Tông đồ chúng ta vừa nghe trong bài đọc thứ nhất. Có Thần
Khí, họ lên đường, họ hăng say chia sẻ tình yêu, loan báo tình yêu mà họ vừa đón
nhận cho anh chị em đồng loại.
Hôm nay, chúng ta có dịp dừng chân lại, nhìn lại chính bản thân của mỗi người
chúng ta, chúng ta mở lòng hay khép lòng lại với Thần Khí của Chúa. Lúc nào Ngài
cũng đến cạnh bên lòng của mỗi người chúng ta cho dù chúng ta có bất xứng, có
tội lỗi, có hèn yếu đi chăng nữa nhưng còn lại, phần chúng ta, chúng ta như thế
nào với Chúa ?
Nguyện xin Chúa Thánh Thần là Đấng đã đến và ở lại với các tông đồ trong ngày Lễ
Ngũ Tuần, Ngài cũng đến và ở lại với mỗi người chúng ta. Nguyện xin Chúa mở
toang cửa tâm hồn chúng ta ra để chúng ta đón Chúa vào trong tâm hồn của mình để
sau khi có Chúa Thánh Thần, có Tình Yêu, có Bình An của Chúa thì cách hành xử,
lời ăn tiếng nói của chúng ta sẽ khác. Khi có Thánh Thần thì trong lòng mỗi
người chúng ta bỗng nhiên sẽ phát sinh ra bác ái, hoan lạc, bình an, nhẫn nhục,
nhân hậu, từ tâm, trung tín, hiền hoà, tiết độ.