Trong toàn bộ phụng vụ Lời Chúa hôm nay, từ sách CV.2,1-11 của Thánh Luca,
tới thơ của Thánh Phaolô gửi tín hữu 1Cor.12,3b-7.12-13 và Tin Mừng Thánh
Jn.20,18-23 đều nói tới sự kiện Chúa Thánh Thần được ban xuống từ Chúa Giêsu,
qua việc thổi hơi trên các tông đồ, các ông nhận lãnh và thi hành sứ vụ được
trao.
Khi thông ban Thánh Thần cho các tông đồ, Chúa Giêsu thổi hơi trên họ và nói : “
Các con hãy nhận Thánh Thần”. Hành vi ấy nhắc nhở chúng ta rằng : Kinh Thánh đã
so sánh Thần Khí của Thiên chúa như hơi thở, như gió. Người ta nghe tiếng gió
thổi mạnh nhưng không thấy gió đâu hết và cũng không biết nó đi đâu ! Cũng thế,
Thần Khí Thiên Chúa như làn gió thật mạnh xuyên qua tất cả, bẻ gẫy, lật nhào,
phá hủy tất cả những gì trong chúng ta chống lại tình yêu. Nếu chúng ta để cho
Ngài hành động thì Ngài cũng làm sung mãn, biến đổi, sưởi ấm tâm hồn chúng ta,
với điều kiện chúng ta không làm cản trở tác động của Ngài.
Sự hiện diện của Chúa Thánh Thần đã đem đến cho Hội Thánh tiên khởi một luồng
sinh khí mới, một bộ mặt hoàn toàn khác. Các tông đồ lúc này không còn co cụm
thực hiện việc rao giảng chỉ nơi người Do Thái, mà bung ra tới mọi dân tộc,
không kể chủng tộc, tiếng nói, mầu da, điạ vị sang hèn….Tất cả đã để cho Chúa
Thánh Thần hoạt động : Người làm việc này, kẻ làm việc kia. Người nói tiên tri,
kẻ được ơn chữa bệnh…mọi thành phần làm việc như những chi thể trong một thân
thể, nghĩa là đều làm với tác động của Chúa Thánh Thần và cùng nhằm mục đích
loan báo Tin mừng cho mọi loài thụ tạo với mong ước : Mọi người được hưởng ơn
cứu độ khi tháp nhập vào thân thể mình mầu nhiệm Chúa Kitô là Hội Thánh.
Làn gió Chúa Thánh Thần đã biến đổi mọi sự. Thật vậy, trước đây các tông đồ co
cụm trong phòng đóng kín, lo sợ người Do Thái, thì giờ đây vui mừng được thấy
Chúa. Ngài sinh động họ bằng hơi thở sáng tạo của Chúa Thánh Thần và được sức
mạnh để được sai đi thi hành sứ mệnh theo lời Đức Kitô. Từ nhóm nhát đảm, Chúa
Giêsu đã dùng lời nói và cử chỉ tạo nên một đội quân xung phong sai đi vào trần
gian và được trang bị bằng quyền năng, bẻ gẫy sức mạnh của tội lỗi.Khi nhận lãnh
Thánh Thần, các tông đồ tràn ngập vui sướng, niềm vui ấy phát xuất từ việc thấy
Chúa. Trong lúc hoang mang, việc nhìn thấy Chúa hiện đến đã tái lập lại sự bình
an và hi vọng trong tâm hồn các ông. Niềm hi vọng trước kia nay đã tìm lại khi
thấy Chúa Giêsu hiện diện với các ông và hân hoan tột cùng. Vậy chúng ta hãy xin
Chúa Thánh Thần của Đức Giêsu ban cho chúng ta niềm vui ấy.
Chúa Giêsu từ biệt các tông đồ để về trời nhưng Ngài đã hứa “ không để các con
mồ côi, sẽ ban Chúa Thánh Thần đến ở với các con” nên giờ đây Chúa Giêsu ban
Thánh Thần ở lại với Hội Thánh. Thời gian của Hội Thánh là thời gian hoạt động
và hiện diện liên tục của Chúa Thánh Thần trên trần gian. Sự hiện diện này có
làm cho chúng ta vui sướng mà cảm nhận rằng : Thánh Thần Chúa làm cho Chúa Giêsu
hiện diện trong cuộc đời chúng ta không ?
Điều mà Thiên Chúa ban cho chúng ta, không chỉ là các ơn của Ngài, mà còn là
chính bản thân Ngài, với trọn cả tình yêu, sức mạnh và sự sống vĩnh cửu của
ngài, đó chính là Thánh Thần của Thiên Chúa. Từ nay Ngài là của chúng ta, thuộc
về chúng ta đến nỗi ngài là thành phần của cuộc sống chúng ta “ Tôi sống nhưng
không còn phải là tôi, mà là chính Đức Giêsu sống trong tôi” (Gal.2,20)
Như thế ý nghĩa của ngày Chúa Thánh Thần hiện xuống phải là Thiên Chúa đã trở
nên Thiên Chúa của chúng ta. Chúa Thánh Thần ngự đến đã dấu một giai đọan mới
của lịch sử Hội Thánh. Xin Ngài canh tân bộ mặt trái đất, đổi mời tâm hồn chúng
con, tái tạo trong chúng con thành những chứng tá sống động của Thiên Chúa giữa
Hội Thánh, để chúng con sống xứng đáng với ơn gọi Kitô hữu.