Bài đọc 1: Cv 2, 1-11
Bài đọc 2: 1 Cr 12, 3-7b. 12-13
Tin mừng: Ga 20, 19-23
Tự thâm tâm sâu thẳm của từng người, cách này hay cách khác, mỗi người chúng ta
đều khát khao hạnh phúc và một trong những dấu hiệu của một tâm hồn hạnh phúc,
đó là sự bình an. Bình an là một cái gì không thể thiếu trong đời sống của con
người. Vì thế, chúng ta tìm mọi cách để có được bình an. Trong quá trình tìm
kiếm đó đã có không ít người nghĩ rằng: tiền bạc, danh vọng có thể đem lại cho
họ hạnh phúc và sự bình an. Do đó, họ tìm mọi cách kiếm cho thật nhiều tiền,
nhiều quyền. Đối với họ: “Đồng tiền là Tiên là Phật, là sức bật của tuổi trẻ, là
sức khoẻ của ông già, là cái đà danh vọng, là cái lọng che thân, là cán cân công
lý. Đồng tiền là hết y”. Với sức mạnh của kim tiền, có những lúc, người ta có
thể đổi trắng ra đen, nói trái thành phải. Họ nghĩ rằng có tiền, họ có thể mua
được mọi sự kể cả hạnh phúc. Nhưng thực tế có đúng như vậy không?
Với kinh nghiệm của cuộc sống, hẳn mỗi người chúng ta đều nhận ra rằng: Tiền bạc
nay còn mai mất, nay trong tay ta mai ở trong tay người và quan trọng hơn: Tiền
bạc không mang lại cho ta sự bình an và không những nó không mang lại hạnh phúc,
mà lắm khi nó còn là nguyên nhân của biết bao nỗi bất hoà, lục đục trong gia
đình: giữa cha mẹ với con cái, giữa anh chị em với nhau. Nó còn là nguyên nhân
của biết bao cuộc tranh chấp, cãi vả thậm chí dẫn đến việc người ta giết nhau,
gia đình tan vỡ, anh chị em thưa kiện nhau cũng chỉ vì đồng tiền.
Nhận ra được nỗi thao thức, khắc khoải của con người, Đấng Phục Sinh, khi hiện
ra với các môn đệ, cùng với việc trao ban Thánh Thần, Ngài đã ban bình an cho
các ông và cũng là cho từng người chúng ta: “Bình an cho các con”. Bình
an mà Thiên Chúa ban là sự bình an nội tâm khác hẳn với bình an của con người.
1. ĐẶC ĐIỂM CỦA BỈNH AN NỘI TÂM :
Bình an nội tâm mà Thiên Chúa ban không lệ thuộc vào ngoại cảnh, thánh Phaolô
kêu gọi chúng ta: “Hỡi anh em, hãy vui mừng trong Chúa” (Pl 3, 1). Thánh
nhân kêu gọi chúng ta vui trong Chúa, vì ngoại cảnh có thể không làm chúng ta
vui, nhưng trong Chúa, chúng ta vẫn có thể vui và bình an. Điều này chúng ta dễ
dàng nhận ra khi nhìn lại hoàn cảnh của các Tông đồ lúc bấy giờ. Sau khi Thầy
của mình đã bị bắt và giết, các ông hoang mang, lo lắng, sợ hãi như lời tường
thuật của thánh Gioan trong bài Tin mừng mà chúng ta vừa nghe: “Vào buổi
chiều ngày thứ nhất trong tuần, những cửa nhà các môn đệ họp đều đóng kín, vì sợ
người Do Thái” (Ga 20, 19). Nhưng ngay sau đó, khi gặp được Đấng Phục Sinh
và nhận lãnh được Thánh Thần, các ông đã vui mừng cho dù ngoại cảnh vẫn không
thay đổi, như lời thánh Gioan kể lại cho chúng ta: “Bấy giờ các môn đệ vui
mừng vì xem thấy Chúa.”
(Ga 20, 20). Các tông đồ vui mừng vì tìm lại được Chúa là nguồn bình an. Và
niềm vui thật sự và mạnh mẽ đó, các ngài đã không thể giữ nó cho riêng mình. Các
ngài đã biến niềm vui đó thành một hành động thật cụ thể. Các ngài đã mạnh dạn
mở tung cửa rao giảng tin mừng Phục Sinh cho mọi người như trong bài sách Tông
đồ công vụ chúng ta vừa nghe.
Như thế, bằng hai cách khác nhau, thánh Gioan và thánh Luca cùng diễn tả đặc
điểm của tâm hồn bình an. Đó là tâm hồn của một người không lệ thuộc vào ngoại
cảnh, một tâm hồn luôn quy hướng về Chúa, có Chúa ở cùng, một tâm hồn chan chứa
niềm vui. Sự bình an nội tâm đó còn được được tác giả Thánh vịnh 4 diễn tả thật
cụ thể như sau: “Thư thái bình an, vừa nằm con đã ngủ, vì chỉ có mình Ngài,
lạy Chúa, ban cho con được sống yên hàn.” (Tv 4, 9-10). Vâng, một hình tượng
thật cụ thể và cũng thật súc tích: “Thư thái bình an, vừa nằm con đã ngủ”. Biết
bao đêm trường chúng ta thao thức, trằn trọc cho dù tiền của, danh vọng chúng ta
không thiếu. Chúng ta thao thức bởi tâm hồn chúng ta không có sự bình an. Sự
bình an này không do chúng ta, nhưng là do ân ban của Thiên Chúa. Và đây mới là
sự bình an thực sự. Nhưng chúng ta phải làm thế nào để nhận lãnh được sự bình an
này?
2. BÌNH AN NỘI TÂM, ĐIỀU KIỆN ĐỂ LÃNH NHẬN THÁNH THẦN
Trong bài Tin Mừng hôm nay, có lẽ không phải vô tình mà Đức Giê-su trước khi
thổi hơi và ban Thánh Thần cho các tông đồ đã lập lại một lần nữa lời cầu chúc
“Bình an cho anh em!”. Như vậy phải chăng để nhận lãnh Thánh Thần, thì điều kiện
quan trọng là phải có tâm hồn bình an? Và đồng thời bình an cũng lại là kết quả
của một tâm hồn tràn đầy Thánh Thần (x. Gl 5, 22)? Thực ra, điều kiện quan trọng
để nhận được Thánh Thần là phải có tình yêu đối với Thiên Chúa và tha nhân,
nghĩa là phải có tâm hồn trong sạch. Chính vì thế mà Giáo Hội buộc những ai lãnh
nhận bí tích Thêm Sức - tức lãnh nhận Thánh Thần - phải sạch tội, nghĩa là có ân
nghĩa với Thiên Chúa, yêu mến Thiên Chúa. Một khi đã sạch tội, sống trong ân
nghĩa với Thiên Chúa, sống theo tinh thần của Ngài thì đương nhiên sẽ có sự bình
an trong tâm hồn.
Sống theo tinh thần của Đức Kitô hay của Thánh Thần là sống tinh thần hiệp nhất,
vì như lời thánh Phaolô trong bài đọc hai tất cả chúng ta được nhận lãnh cùng
một Thánh Thần để làm nên một Thân Thể. Do đó, bình an này chỉ đến với hoặc ở
với những ai biết sống hiệp nhất kiến tạo hoà bình. Mặt khác, bình an này cũng
chỉ được ban cho những ai có lối sống siêu thoát xứng đáng với nó. Những người
chạy theo tinh thần thế tục, coi trọng tiền bạc, danh vọng, địa vị hơn tình
nghĩa, sống ích kỷ, vụ lợi, tham lam… không thể có được thứ bình an sâu xa này.
Do đó, thay vì nói có ân nghĩa và tình yêu đối với Thiên Chúa là điều kiện để
lãnh nhận Thánh Thần, có thể nói cách khác: bình an nội tâm là điều kiện để lãnh
nhận Thánh Thần. Thánh Thần có thể được ban cho người không có bình an vật lý
hay thể lý, nhưng chắc chắn không thể ban cho người không có bình an nội tâm.
Tóm lại, để có được bình an, mỗi người chúng ta cần có một tâm hồn trong sạch,
ngay thẳng không quanh co dối trá. Vì thế, mừng lễ Chúa Thánh Thần hôm nay, mỗi
người chúng ta hãy dọn mình sốt sắng, để con người chúng ta xứng đáng trở nên
đền thờ cho Ngài ngự đến, nhờ đó, tâm hồn chúng ta luôn được bình an và hạnh
phúc. Sự bình an của một người có Chúa ở cùng. Amen.