Cv 2,1-11; 1 Cr 12,3b-7.12-13; Ga 20,19-23
Có thể nói Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống là ngày Sinh nhật của Giáo Hội và cũng
là Giáo Hội chính thức lãnh sứ vụ rao giảng Tin mừng cứu độ. Trước ngày Lễ Chúa
Thánh Thần Hiện Xuống, ta thấy cái cảnh một môn đệ bán Thầy, môn đệ khác chối
Thầy, số còn lại bỏ chạy trốn. Sau ngày Lễ Hiện Xuống, các tông đồ trở nên hăng
say, làm chứng cho việc Chúa sống lại và rao giảng Tin mừng cứu độ, mà không còn
sợ hãi. Vậy thì cái động lực nào đã khiến có sự thay đổi đó?
Sách Tông Đồ Công Vụ ghi lại: Các tông đồ được đầy tràn Chúa Thánh Thần (Cv
2,4), và tiếp tục rao giảng Lời Chúa cách tự tin (Cv 4,31) và với quyền năng
Chúa trao ban, họ làm chứng cho việc Chúa sống lại (Cv 4,33) và làm nhiều phép
lạ cho người ta tin tưởng (Cv 5,12). Không những Chúa Thánh Thần biến đổi đời
sống các tông đồ, mà còn biến đổi đời sống của những người nghe lời họ giảng
dạy. Sách Tông Đồ Công Vụ ghi lại: Tất cả mọi kẻ tin đều sống hòa hợp với nhau
và để mọi sự làm của chung. Họ bán tài sản gia nghiệp rồi phân phát cho mỗi
người tùy theo nhu cầu từng người (Cv 2,44-45). Hằng ngày họ hiệp nhất một lòng
một ý cùng nhau ở trong đền th (Cv 4,33). Mỗi ngày Chúa cho gia tăng số những
người được cứu rỗi (Cv 2,47). Có ngày thêm chừng năm ngàn người gia nhập đạo
Chúa (Cv 4,4).
So sánh những hoạt động của Chúa Thánh Thần thời Giáo Hội sơ khai với thời nay,
nhiều người tự hỏi: Tại sao Chúa Thánh Thần không làm những việc đại thể trong
thời đại ta đang sống? Rồi họ kết luận: Thời đại ta đang sống không phải là thời
đại Chúa Thánh Thần. Thiết tưởng hôm nay mỗi người phải loại trừ ra khỏi đầu óc
cái quan niệm cho rằng thời đại ta đang sống không phải là thời đại Chúa Thánh
Thần.
Trước hết không có chuyện bỏ rằng thời đại nọ là thời đại Chúa Thánh Thần, còn
thời đại kia không phải là thời đại Chúa Thánh Thần. Cái thời đại mà người ta
cho rằng không phải là thời đại Chúa Thánh Thần là tại người ta chứ không phải
tại Chúa Thánh Thần. Chúa Thánh Thần bao giờ cũng hiện diện trong ta hay xung
quanh ta. Nếu ơn Chúa Thánh Thần không thấm nhập vào tâm hồn ta là vì ta đã đóng
cửa tâm hồn, không cho Chúa vào hoặc ta làm tắc nghẽn ơn Chúa Thánh Thần ở trong
ta. Ta làm cho ơn Chúa Thánh Thần bị sa lầy bằng những chướng ngại vật trong đời
sống như khi ta làm việc thờ phượng đạo đức một cách máy móc cho qua lần chiếu
lệ. Ta làm bế tắc ơn Chúa Thánh Thần khi ta chỉ giữ những điều kiện tối thiểu
của người Công giáo, khi ta tiếc rẻ thời giờ với Chúa, bủn xỉn và mặc cả với
Chúa như: Lạy Chúa, nếu con theo đạo, nếu con làm việc tông đồ, đạo đức, nếu con
thế nọ thế kia thì con sẽ được hưởng lợi gì trong đời sống?
Theo kinh nghiệm của những nhà dẫn đàng thiêng liêng thì Chúa không thích lối
mặc cảm đó của loài người. Ta cứ làm cho Chúa cách quãng đại, Chúa sẽ bù đắp
lại. Ta làm tắc nghẽn ơn Chúa Thánh Thần khi ta phân chia trái tim thành những
ngăn ơ khác nhau như một ngăn dành cho công việc làm, một ngăn dành cho việc
giải trí, một ngăn dành cho việc ăn uống, một ngăn dành cho việc ngủ nghỉ. Và
những ngăn đó thì ta không cho Chúa vào. Còn cái ngăn nhỏ nhất cuối cùng, ta mới
dành cho Chúa, cho việc thờ phượng và cầu nguyện. Một chướng ngại vật nữa làm
cản trở ơn Chúa Thánh Thần là tính lười biếng, tham lam, ích kỷ, ghen tương,
giận hờn, nói hành nói xấu, bỏ vạ cáo gian, bịa đặt, vu khống, khoe khoang, tự
phụ...
Vậy để ơn Chúa Thánh Thần có thể tác động trong tâm hồn và đời sống, ta cần:
- Loại bỏ những chướng ngại vật trong tâm hồn.
- Mở nắp đậy để ơn Chúa khỏi bị tắc nghẽn mà tuôn trào vào tâm hồn.
- Khuấy động ơn Chúa Thánh Thần như khuấy một ly cà phê hay sinh tố để có thể
uống chất bổ béo.
Ơn Chúa Thánh Thần có thể tác động tâm hồn bất cứ ai miễn là họ biết mở rộng tâm
hồn đón nhận ơn Chúa và cộng tác với ơn Người. Và đó là chính lúc mà ta cảm
nghiệm được thời đại Chúa Thánh Thần trong đời sống. Và nếu các thành phần trong
Giáo Hội cũng làm như vậy thì ta sẽ có được thời đại Chúa Thánh Thần trong Giáo
Hội.