-
Bài Đọc 1: Cv 2:1-11;
Bài đọc 2: 1 Cor 12:3-7, 12-13;
Tin Mừng: Ga 20:19-23
Thánh Thần hiện diện và hoạt động giữa Nhóm Mười Hai và cộng đoàn kitô hữu tiên khởi, đó là chủ đề của phần phụng vụ Lời Chúa hôm nay. Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu phục sinh nói với Nhóm Mười Hai: Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. Trong bài đọc 1, năm mươi ngày sau Lễ Phục Sinh, một cơn gió mạnh ùa vào phòng Tiệc Ly và "họ được đầy tràn Thánh Thần". Trong bài đọc 2, nhân dịp nói về việc các tín hữu Côrintô chia rẽ nhau khi phân phối các quà tặng, Thánh Phaolô quả quyết cách mạnh mẽ: "Có nhiều đặc sủng khác nhau, nhưng chỉ có một Thần Khí" và Thần Khí tỏ mình ra nơi mỗi người một cách, là vì ích chung".
Sứ Điệp Niềm Tin
Trước sự phong phú vô cùng của các bản văn phụng vụ, ta chỉ nên chọn một khía cạnh. Tự giới hạn mình trong lời giải đáp câu hỏi: Thánh Thần được đề cập đến trong phụng vụ lễ Hiện xuống là Đấng nào? Ngài là Thần Khí của Chúa Cha và của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Chúa Cha và Chúa Con yêu nhau từ đời đời bằng một tình yêu tuyệt hảo. Tình yêu ấy có một tên gọi. Đó là một ngôi vị. Đó là Thánh Thần, nghĩa là tình Cha yêu Con và tình Con yêu Cha trong một chuyển động không bao giờ ngừng. Do đó, Chúa Cha và Chúa Con gởi Ngài đến cho nhân loại như là quà tặng cao cả và vĩ đại nhất có thể chia sẻ cho chúng ta. Ngài là Thần Khí sáng tạo. Đối với người Do Thái, Lễ Năm Mươi nhắc nhớ Giao ước của Thiên Chúa trên núi Sinai và việc trao ban Lề Luật cho Môisen và dân Ítraen, giữa cuồng phong và sấm chớp. Thánh Luca đọc lại biến cố ấy như hình ảnh tiên báo về Thần Khí, xưa đã tác tạo dân Ítraen qua giao ước và lề luật, giờ đây tác tạo nên dân kitô hữu. Thật vậy, nhờ Thần Khí mà con người kết nối giao ước mới trong máu của Đức Kitô và sống dưới chế độ lề luật mới, luật tình yêu (Bài đọc 1) Thần Khí mang lại hiệu quả qua nhiều ân ban khác nhau, giống như điều xảy ra nơi cộng đoàn Corintô: ơn làm tông đồ, ơn tiên tri, ơn ngôn ngữ…tất cả đều nhằm ích chung của các kitô hữu (bài đọc 2). Thần khí sẽ mở rộng biên cương địa lý để đến với mọi dân tộc được nêu lên trong sách công vụ và nhất là lớn lên trong lòng mỗi người, tha thứ tội lỗi cho các tâm hồn và mang lại an bình cho tâm hồn (Tin Mừng)
Gợi Ý Mục Vụ
Dĩ nhiên, ngày nay trong Hội Thánh người ta không còn nói về Thánh Thần, như Đấng Xa Lạ nữa (Thánh Thần, Đấng xa lạ, đây là tựa đề một quyển sách xuất bản vào thập niên 50). Sau Công Đồng Vatican 2, Hội Thánh ý thức mạnh mẽ về sự hiện diện và hoạt động của Thánh Thần trong cộng đoàn của các tín hữu kitô. Hơn nữa, Hội Thánh còn ý thức đến hoạt động của Thánh Thần lớn mạnh trong môi trường ngoài kitô giáo.
Thật vui mừng khi thấy Chúa Thánh Thần hoạt động trong nhân loại, dưới nhiều hình thái và với nhiều mức độ khác nhau, vì tất cả điều gì tốt, điều gì chân thật, điều gì hoàn hảo, dù ở nơi đâu, cũng đều xuất phát từ nơi Ngài. Trong thời đại chúng ta, có một ít lạm dụng hoặc một ít điều quá khích "nhân danh Thần Khí", cần được lưu ý. Những quan niệm có sự chống đối giữa đặc sủng và cơ chế Hội thánh, giữa hoạt động cùa Thánh thần và sức mạnh của Lời Chúa, đã lỗi thời rồi.
Nhưng có còn sót lại chút nào trong các cộng đoàn của chúng ta không? Phải chăng cơ chế của Hội Thánh và hàng giáo phẩm không bị dễ dàng chống đối nhân danh một vài đặc sủng nào đó? Phải chăng đôi lúc người ta quên rằng ơn làm Tông Đồ, và từ đó cơ chế Hội thánh, là đặc sủng đầu tiên trong các đặc sủng?
Lễ Hiện Xuống cần đến một giải thích thẳng thắn, rõ ràng và đầy đủ về các đặc sủng trong Hội Thánh và về Chúa Thánh Thần như là nguồn mạch mọi ân sủng. Trong phạm vi thừa tác vụ của chúng ta hoặc trong giáo phận của chúng ta, có thể có một sự thái quá hoặc một lạm dụng "nhân danh Thánh Thần": gây chia rẽ vì các đặc sủng khác nhau. Tôi muốn quan tâm đặc biệt đến những đặc sủng trổi vượt được ban cho Hội Thánh ngày nay: các phong trào, các đoàn thể giáo dân, các hiệp hội dòng tu mới, những khởi xướng của những người có ơn "đặc sủng" hoặc những nhóm nhỏ, trong phạm vi hoạt động mục vụ của ta.
Đây là một tình trạng mới trong Hội Thánh, trong các giáo phận, giáo xứ, giữa nhiều phong trào đoàn thể và lẽ đương nhiên sẽ xảy ra những căng thẳng, hiểu lầm và bất cộng tác, và đôi lúc đưa đến chống đối nữa. Đứng trước hiện trạng như thế, nên nhớ rằng mọi đặc sủng phải dẫn đến hiệp nhất và phục vụ thiện hảo cho mỗi người và cho mọi người; tất cả là những chi thể trong cùng một thân thể là Hội Thánh. Lòng mến, hiểu tốt về người khác, cởi mở, sáng suốt, ưu tiên đặc lợi ích chung trên lợi ích cá nhân và đồng cảm với Hội Thánh luôn là những điều cần có.