VỀ TRANG LỄ TRỌNG
(Ga 3,16-18)
Trong một câu chuyện cổ tích của dân Da Ðỏ người ta kể: Khi một cậu học trò hỏi
vị sư phụ: «Thưa sư phụ, con phải làm gì để có thể thấy được Thượng Ðế?»
thì ông đã trả lời: «Nếu con muốn nhìn thấy các vì sao trên trời, con phải ra
đứng ngoài trời ban đêm! Nếu con muốn nghe chim chóc ca hát, thì con phải ngồi
dưới gốc cây trong rừng! Nếu con muốn nhìn thấy Thượng Ðế thì con phải ra ngoài
đường và nhìn vào thiên hạ!»
Nói chung, sự lạc quan của vị đạo sĩ dân Da Ðỏ như thế, ngày nay khó lòng tìm
gặp được. Trái lại, hằng ngày chúng ta phải chứng kiến quá nhiều những cảnh bất
nhân nơi con người, khiến chúng ta không còn có thể nhận ra được thần thánh gì
nữa trên khuôn mặt của họ. Tuy nhiên, vị đạo sĩ người Da Ðỏ đã nói lên một điều
quan trọng trên con đường đi tìm gặp Thiên Chúa của chúng ta, khi ông chỉ cho
chúng ta con đường dẫn tới con người! Chúng ta cần xác tín rằng «những con
đường đi», cuộc sống và lịch sử của con người là những «điểm hẹn» của
Thiên Chúa. Trong sự chung thủy của một người bạn, trong sự chân thành của một
câu chuyện, trong tình yêu trao ban của những bậc vợ chồng, trong sự tha thứ bỏ
qua của người mẹ, trong niềm hy vọng bất lay chuyển vào sự giải thoát của những
đoàn người lớn bé, ở đó chắc chắn có sự hiện diện của Thiên Chúa, ở đó Thần Linh
Thiên Chúa đang ngời sáng lên!
Trong con người Ðức Giêsu Na-da-rét chúng ta có thể nhận ra được Lời và Thánh
Linh của Thiên Chúa một cách rõ ràng và chắc chắn đặc biệt. Là Kitô hữu, chúng
ta xác tín rằng không một ai có thể gần gũi được Thiên Chúa như Ðức Giêsu; đồng
thời Người cũng đưa dẫn chúng ta tới gần Thiên Chúa. Qua cuộc sống và trong các
giáo huấn của Người, Ðức Giêsu đã mở rộng ra trước mắt chúng ta con đường thẳng
tắp dẫn tới cùng Thiên Chúa và đồng thời đó cũng là con đường đã được dọn sẵn,
đưa dẫn từ Thiên Chúa đến với con người. Chỉ vì Thiên Chúa mà Ðức Giêsu luôn
hiện diện bên chúng ta, và ngược lại, Người hằng hiện diện bên Thiên Chúa cũng
vì chúng ta!
Trong câu chuyện vị đạo sĩ người Da Ðỏ, chúng ta thấy không hề đề cập gì đến ý
nghĩa và mục đích sự tìm kiếm và sự gặp gỡ được Thiên Chúa. Ở đây, Thiên Chúa là
một Ðấng Cao cả trung lập. Trong khi đó sự xác tín của người Kitô hữu lại khác
hẳn.
Vâng, người Kitô hữu chúng ta tin chắc chắn rằng Thiên Chúa không hề trung lập.
Thiên Chúa có thái độ và lập trường rõ rệt: Ðó chính là lập trường đứng về phía
con người, trong và qua Ðức Giêsu Na-da-rét. Trong Ðức Giêsu, Thiên Chúa đã tỏ
cho chúng ta thấy Người là sự hạnh phúc bền vững của chúng ta trong hiện tại và
là sự cứu rỗi cuối cùng trong tương lai.
Thiên Chúa mà người Kitô hữu chúng ta tôn thờ không phải là một Thiên Chúa trung
lập, hay là một Thiên Chúa xa cách thế gian và ghét bỏ con người. Thiên Chúa
luôn luôn là Thiên Chúa của lịch sử, Thiên Chúa của con người, Thiên Chúa của
Áp-ra-ham và của I-sa-ác, Thiên Chúa của cuộc Xuất Hành và của Giao Ước! Qua một
lịch sử đức tin lâu dài và đầy thử thách, dân Ít-ra-en đã khám phá được rằng
Gia-vê không chỉ là Thiên Chúa của mười hai chi tộc Gia-cóp, nhưng là Thiên Chúa
của mọi dân tộc và của mọi người. Cuối cùng, trong Ðức Giêsu, mọi sự đã trở nên
quá rõ ràng và chắc chắn, đó là: Thiên Chúa thương yêu lo lắng cho tất cả mọi
người và cho từng người. Chính vị Thiên Chúa đó của Ðức Giêsu Kitô luôn vui mừng
khi có người chân thành tìm kiếm và gặp gỡ được Người (x. Lc 15,8-10). Chính vị
Thiên Chúa đó luôn tìm cách lo lắng cho nhân loại, để không một ai bị hư mất,
nhưng mọi người đều đạt tới một cuộc sống sung mãn.
Bài Tin Mừng hôm nay đã gợi lên những suy tư về sự lo lắng vất vả không thể hiểu
được của một vị Thiên Chúa đối với con người hèn yếu, và nêu lên câu hỏi: Thiên
Chúa là ai? Phải cắt nghĩa thái độ hành xử của Người thế nào? Ðức Giêsu giữ vai
trò nào trong kế hoạch của Thiên Chúa?
Và chính Phúc Âm đã đưa ra lời giải đáp: Thiên Chúa của Ðức Giêsu Kitô là Thiên
Chúa của con người; Người có một con tim đầy yêu thương đối với nhân loại; Người
hằng lo lắng cho sự hạnh phúc hiện tại cũng như sự hạnh phúc viên mãn trong
tương lai của họ, bởi vì Người thương yêu con người. Và Ðức Giêsu là tình yêu
nhập thể của Thiên Chúa. Vì thế, là cả một hạnh phúc to lớn cho chúng ta được
nhận biết Người, và nhờ Người, chúng ta tin tưởng chắc chắn rằng Thiên Chúa đã
đứng hẳn về phía chúng ta; Chúng ta không cần phải than van: «Lạy Chúa, sao
Chúa im lặng mà chẳng lên tiếng?» (Gióp 1,13). Chúng ta cũng không còn cần
phải kêu la: «Cớ sao Chúa lại che dấu thánh nhan?» (Tv 44,25). Chúng ta
có thể nhìn thấy được Thiên Chúa, vì ai thấy Ðức Giêsu là «nhìn thấy Chúa
Cha» (x. Ga 14,7).
Với những suy tư và những lời mà Phúc Âm đã mang đến cho chúng ta, chúng ta đã
đụng chạm đến một lãnh vực mà chúng ta không thể nào tiếp cận được, nhưng phải
giữ thái độ lặng thinh câm nín. Bởi vì chúng ta hoàn toàn bất khả chen chân len
lỏi vào trong mầu nhiệm của Thiên Chúa được. Tuy nhiên chúng ta có thể nói lên
được niềm xác tín của chúng ta rằng trong Ðức Giêsu Kitô, Thiên Chúa muốn nhân
loại được cứu rỗi, và chính ngày Lễ Thiên Chúa Ba Ngôi hôm nay là một khẳng định
cho chúng ta về điều đó. Ðó cũng chính là điều mà bài Tin Mừng hôm nay muốn làm
sáng tỏ.
Dĩ nhiên, sự cứu rỗi của Thiên Chúa trong Ðức Giêsu Kitô không phải như sự cần
thiết vật chất tự nhiên hay một cái chi tự động vượt thời gian, nhưng là một dịp
may, một lời mời gọi, một cánh tay đang được giơ ra! Qua Phúc Âm theo thánh
Gioan, chúng ta biết rằng Thiên Chúa muốn cho chúng ta được sống, nhưng Người
chỉ ban sự sống đó qua sự gặp gỡ đầy tin yêu của chúng ta với Ðức Giêsu Kitô:
«…để ai tin vào Con Một của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời»
(Ga 3,16).
Phải chăng hạnh phúc mà Thiên Chúa đã hứa ban cho chúng ta thực sự bị ràng buộc
vào một số điều kiện? Phải chăng chúng ta phải sống gắn bó với Ðức Giêsu Kitô để
có thể bảo đảm cho sự hiện diện của chúng ta trước mặt Thiên Chúa và cho tương
lai của chúng ta? Chắc chắn là không! Bởi vì Thiên Chúa không phải là một vị
thần hờn ghen, cũng không phải là một thương gia đầy tính toán. Vì thế, đức tin
vào Ðức Giêsu Kitô cũng không phải là điều kiện cho sự sống sót, nhưng là khởi
đầu một sự sống mới. Ðó chính là điều xác tín của bản Tin Mừng theo thánh Gioan,
như chính Ðức Giêsu đã quả quyết: «Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết cũng sẽ
được sống. Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết!» (Ga
11,25-26; x. Ga 5,24; 8,51). Amen