VỀ TRANG NĂM A
Đang chèo thuyền giữa khơi trong bóng đêm dày đặc, các môn đệ bỗng phát hiện một
bóng ma chập chờn trên sóng nước. Mọi người hốt hoảng la lên. Nào ngờ đó lại là
Chúa Giê-su. Ngài trấn an họ: “Chính Thầy đây! Đừng sợ!”. Biết vậy, Phê-rô hăm
hở đòi đi trên nước như Thầy: “Thưa Ngài, nếu quả là Ngài thì xin truyền cho con
đi trên mặt nước và đến cùng Ngài”.
Được Chúa chấp thuận, Phê-rô bước ra khỏi thuyền, bước chân chao đảo trên sóng
nước như người say. Thế rồi một cơn gió mạnh thổi đến, nước xô ập vào người làm
Phê-rô chới với. Ông hoảng hốt la lên: “Lạy Thầy, xin mau cứu con!”.
Lập tức, Chúa Giê-su nắm lấy tay Phê-rô, kéo ông lên rồi đưa ông vào thuyền bình
an vô sự. Sống trên đời nầy, chúng ta cũng như Phê-rô đi trên mặt biển. Mọi sự
chung quanh đều chao đảo, bấp bênh, hỗn độn. Mới đây còn đang vui đùa, nhảy múa
reo cười… đùng một cái, bỗng hoá ra người thiên cổ! Mạng người quá đỗi mong
manh. Kiếp người như ngọn đèn lung linh trước gió, như một giấc chiêm bao!
Cuộc đời đầy dẫy tai ương
Những thiên tai xảy ra dồn dập khắp nơi trên thế giới: bão tố, lũ lụt, động đất,
sóng thần, lốc xoáy... đã gây ra tổn thất khủng khiếp về nhân mạng cũng như về
tài sản.
Bên cạnh đó, những tai hoạ do con người gây ra cũng khủng khiếp và tàn bạo không
kém: chiến tranh, bạo lực, khủng bố, đàn áp, bóc lột, bệnh tật, đói nghèo...
Trước những tai ương hoạn nạn đó, con người biết tìm đâu nơi nương tựa vững bền?
Biết bám víu vào ai để bảo toàn mạng sống? Biết dựa vào sức mạnh nào để đương
đầu?
Chẳng có chi vững bền
Trên cõi đời nầy, tìm đâu ra một điểm tựa vững bền?
Tựa vào tiền của ư? Tiền của không mua được sức khoẻ và sự sống. Những tỷ phú
giàu nhất thế giới cũng không thoát khỏi bệnh tật và chết chóc.
Tựa vào địa vị, chức quyền ư? Những tổng thống, vua chúa quyền lực nhất thế gian
cũng chỉ được ngồi trên ngai trong thời hạn ngắn rồi bị truất phế và tất cả
không trừ ai đã vùi thây dưới mộ.
Chẳng có gì kiên cố
Toà tháp đôi ở Newyork cao đến 110 tầng (417- 425 mét) đứng uy nghi sừng sững
giữa trời, vượt hẳn lên các công trình kiến trúc hoành tráng chung quanh, ngạo
nghễ thách thức với cả những cơn địa chấn mạnh nhất, nằm ở trung tâm một đất
nước phồn vinh và hùng mạnh nhất thế giới, nhưng có ai ngờ: nó đã bị tấn công,
bị bốc cháy ngùn ngụt và sụp đổ tan tành trước sự kinh hoàng của hàng tỉ người
trên thế giới, chôn vùi ngót năm ngàn nạn nhân dưới khối bê tông khổng lồ của nó
trong một biến cố gây chấn động thế giới vào ngày 11 tháng 9 năm 2001.
Mọi thứ đều bấp bênh
Hành trình của con người trên dương gian không khác chi hành trình của Phê-rô
trên mặt nước; nhìn trước, nhìn sau, nhìn lui, nhìn tới, mọi thứ đều chao đảo,
tất cả đều bấp bênh, chẳng có gì vững bền.
“Ôi nhân sinh là thế: như bóng đèn, như mây nổi, như gió thổi, như chiêm bao”
(Khuyết danh)
Biết nương tựa vào đâu
Con người không thể dựa vào người khác vì tất cả những người khác cũng đang ở
trong tư thế bấp bênh, chao đảo như mình. Một chiếc tàu sắp đắm không thể cứu
vớt chiếc tàu khác cũng đang chìm đắm như mình.
Cần phải có một “quyền lực” nào đó ở bên trên, ở một bờ bến vững vàng, mới có
thể cứu vớt những ai đang chìm đắm trong biển đời chao đảo. Hãy nắm lấy bàn tay
Chúa Giê-su
Duy chỉ có bàn tay Chúa Giê-su mới có đủ quyền năng cứu vớt mọi người trên dương
thế và bàn tay ấy luôn đưa tay ra để nâng đỡ, dìu dắt, cứu vớt bao người.
Bàn tay Chúa Giê-su đã đẩy lùi bệnh tật ra khỏi kiếp người: chạm đến những người
phong hủi khiến những người nầy được sạch (Mt 8,3); đặt lên “những người đau yếu
mắc đủ thứ bệnh hoạn và họ được chữa lành” (Lc 4, 40)
Bàn tay Chúa Giê-su trả lại ánh sáng cho người mù tối: chạm đến mắt người mù
khiến y được sáng. (Mt 9,29. 20, 34))
Bàn tay Chúa Giê-su đã lôi kéo con người ra khỏi cõi chết: nắm lấy bàn tay bé
gái đã chết và trả lại sự sống cho em. (Mt 9,24)
Và cũng chính bàn tay ấy đã đưa ra nắm lấy tay Phê-rô đang chới với giữa sóng
gió hãi hùng, kéo ông khỏi bị chìm đắm và đưa ông vào trong thuyền bình an vô
sự. (Mt 14, 31)
Lạy Chúa Giê-su,
Chỉ có Chúa và duy chỉ có một mình Chúa mới là điểm tựa duy nhất cho nhân loại
đang chơi vơi, chao đảo giữa biển đời tăm tối hãi hùng.
Bàn tay Chúa vẫn đưa ra và sẵn sàng nắm lấy bàn tay yếu đuối của con người đắm
chìm giữa biển đời tối đen đầy sóng gió, nhưng tiếc thay, người đời không chịu
để cho Chúa nắm lấy tay mình.
Chúa yêu mến con người và sẵn sàng cứu vớt họ, nhưng đồng thời Chúa cũng luôn
tôn trọng tự do của họ.
Xin soi sáng cho nhân loại hôm nay khám phá ra bàn tay đầy quyền năng của Thiên
Chúa Tình Yêu đang luôn vươn ra để che chở và cứu vớt mọi người.
Xin cho chúng con được trở thành bàn tay nối dài của Chúa, sẵn sàng đưa ra nắm
lấy những bàn tay khác đang gặp sóng gió gian nan.