VỀ TRANG NĂM A
Mt 14, 13-21
Tin Gioan Tẩy Giả bị tên bạo chúa Hêrôđê Antipa tống giam và giết chết không chỉ
vì ông bảo vệ chân lý mà còn do một lời thề mê muội trong ngày sinh nhật của
Hêrôđê, làm cho Chúa Giêsu tạm lánh vào nơi hoang vắng. Chính nơi đây, phép lạ
về năm chiếc bánh và hai con cá nuôi sống trên năm ngàn dân mà Chúa Giêsu thực
hiện như chứng thực chính Người là vị Mục tử đích thực nhằm quy tụ và dẫn đưa
đoàn chiên đến nơi suối mát và đồng cỏ xanh tươi để tất cả được no thoả tràn đầy
không còn thiếu thốn âu lo.
Giữa nơi hoang vắng, ngày lại sắp tàn và với một lượng người quá đông đã khiến
các môn đệ lo lắng. Các ông lo lắng là phải. Bởi các ông biết rằng đối với đám
đông, các ông cũng có một vai trò nhất định nào đấy. Một điều dễ hiểu là để lời
Thầy được thính giả lãnh hội thì công việc của các môn đệ trong vấn đề tổ chức
chẳng dễ dàng gì. Chính vì thế, giữa đồng không hiu quạnh, các ông lo cho số
phận của năm ngàn con người sẽ ra sao khi đêm về mà không có gì lót dạ. Lương
thực dự trữ bấy giờ chỉ vỏn vẹn năm chiếc bánh và hai con cá. Thật chẳng thấm
vào đâu với số người quá đông như thế. Vì thế, theo các ông, cách tốt nhất là
giải tán đám đông, cho họ về nhà, nhẹ gánh nặng, thầy trò còn có thời gian nghỉ
ngơi sau một ngày mệt nhọc. Hợp lý quá đi chứ. Nhưng Chúa Giêsu không nghĩ như
vậy. “Chính anh em hãy cho họ ăn”. Tâm trạng của các ông có lẽ bực bội hơn là
ngạc nhiên. Chúng con cho họ ăn ư? Ồ không đâu, thưa Thầy. Chỉ có năm chiếc bánh
và hai con cá? Chỉ còn cách là chúng con đành phải lặn lội vào nơi gần nhất để
mua lương thực cho ngần ấy người mà thôi. Chúa Giêsu không để các ông phải khổ
sở với suy nghĩ rất ư bình thường như vậy. Điều Chúa muốn các ông là hãy bảo đám
đông quy tụ từng nhóm năm mươi người, nằm ngã xuống và phân phát bánh cho họ.
Khi đám đông dân chúng đã ngã mình trên đồng vắng, nghĩa là như Israel xưa trong
sa mạc, họ không còn lạc lõng, bơ vơ, tản mát nữa, tất cả đều được quy tụ trở
thành cộng đoàn cùng nhau dự tiệc- một hình ảnh loan báo cho một dân tộc mới
được mời gọi vào dự Tiệc cánh chung của Thiên Chúa, khi đó kẻ nghèo sẽ được ăn
uống thoả thuê- Chúa Giêsu mở đầu bữa tiệc này theo đúng phong tục của người
Dothái, nghĩa là bằng lời chúc tụng. Một điều thú vị là nếu đối chiếu với bản
văn Tin mừng hôm nay với bản văn bữa Tiệc ly và bữa tiệc Emmau, chúng ta sẽ thấy
4 động từ sau đây như là nét đặc trưng của việc dâng lễ tạ ơn. Đó là việc Chúa
Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các môn đệ. Có khác
chăng là ở đây là lời chúc tụng, còn trong bữa Tiệc ly là lời Tạ ơn (x. Lc 22,
19;24, 30). Như thế, phép lạ hoá bánh ra nhiều không chỉ cho thấy Chúa Giêsu
chính là vị Ngôn sứ vượt trên mọi ngôn sứ của thời đại, như ngôn sứ Êlia xưa đã
nuôi 100 người bằng 20 chiếc bánh lúa mạch (x. 2V 4, 42-44) mà còn có quyền năng
trong việc quy tụ và nuôi sống dân Thiên Chúa. Chúa Giêsu còn cho chúng ta thấy
chính Người là hình ảnh của Thiên Chúa đến trần gian để yêu thương con người,
săn sóc và nuôi dưỡng họ bằng phương cách họ không thể ngờ. Hôm nay chính Người
đã ban tặng cho họ ân huệ cao vời, đã nuôi sống họ cách dư dật.
Như ngôn sứ Êlia xưa, Chúa Giêsu hôm nay cũng dựa trên năm chiếc bánh lúa mạch
và hai con cá của đám dân nghèo hiến dâng để nuôi sống họ. Bí tích Thánh Thể mà
chúng ta tham dự mỗi ngày cũng vậy. Chính chúng ta cũng phải tiến dâng năm chiếc
bánh và hai con cá, tức là những hy sinh, những đau khổ, bình an và hạnh phúc
của cuộc đời lên cho Thiên Chúa.
Sẽ là khập khiễng khi sánh ví năm chiếc bánh và hai con cá với đám đông trên năm
ngàn con người, nhưng với Thiên Chúa, đó lại là điều tối cần cho một phép lạ.
Năm chiếc bánh và hai con cá thật chẳng đáng là gì trước một đám đông đang đói
lả, nhưng đó lại chính là phương tiện cần thiết để Chúa thi ân giáng phúc. Chúng
ta thấy phép lạ xảy ra khi con người quan tâm và lo lắng giúp đỡ lẫn nhau. Cũng
vậy, với quyền năng, Chúa Kytô sẽ biến đổi, hiến thánh sự đói nghèo của chúng
ta, Người sẽ tiến dâng lên Chúa Cha cuộc sống và những việc làm dù rất nhỏ bé
của chúng ta trở nên điều thiện hảo mưu ích cho muôn người.