VỀ TRANG NĂM A
Mt 13,44-52
Ngọc là quí, là cái đáng giá. Nhưng người kitô hữu có một thứ Ngọc đáng giá hơn
nhiều: NGỌC NƯỚC TRỜI. Trong Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu dùng dụ ngôn người lái
buôn đi tìm và mua ngọc quí để nói về Ngọc Nước Trời ấy. Người lái buôn đi tìm
và mua viên ngọc như thế nào? Anh ta đánh đổi tất cả, bán mọi của cải để chỉ mua
lấy viên ngọc quí ấy. Hóa ra khi chọn lấy viên ngọc Nước Trời, cuộc sống người
Kitô hữu hàm chứa cả một thái độ chọn lựa lớn lao: đánh đổi tất cả những gì
thuộc về cuộc đời này để giữ lấy Nước Trời. Mà chọn lựa bao giờ cũng đòi hy
sinh. Bởi đó một chọn lựa dứt khoát như thế là cả một hy sinh quyết liệt của
người tìm ngọc.
Thế nhưng thái độ chọn lựa và hy sinh ấy lại là thái độ của người khôn ngoan. Sự
khôn ngoan ấy đã được bài đọc một trích sách Samuel quyển thứ nhất diễn tả như
một bằng chứng sống, tích tụ nơi một con người: vua Salomon. Sau khi Đavit đã về
già, Chúa chọn một người con của Đavít là Salomon đặt lên ngai vàng để thay thế
ông. Là vua, cứ như một ông vua trần thế bình thường khác, Salomon có quyền đòi
cho mình sự sung túc, được cung phụng và uy quyền. Nhưng không, lời cầu nguyện
của ông trước mặt Chúa, cho thấy ông rất đơn sơ, khiêm nhường: Ông xưng mình là
tôi tớ của Chúa và ý thức mình chỉ là một trẻ nhỏ, không biết đường đi nước
bước, vậy mà Chúa đã đưa ông tới địa vị quá to lớn. Bởi đó ông xin Chúa ban cho
tôi tớ Chúa tâm hồn khôn ngoan. Chính khi nhận ra mình nhỏ bé, và cầu xin sự
khôn ngoan, Salomon đã là một ông vua khôn ngoan. Thái độ khôn ngoan và lời cầu
xin rất khôn ngoan của vua Salomon chẳng những đã được Chúa nhận lời, còn hơn
nưã, Chúa khen ngợi ông: Vì ngươi đã xin điều đó, mà không xin sống lâu, được
giàu có, của cải, mạng sống quân thù, lại xin cho được khôn ngoan để biết xét
đoán, thì đây, Ta ban cho ngươi điều ngươi xin, và ban cho ngươi tâm hồn khôn
ngoan minh mẫn, đến nỗi trước ngươi không có ai giống ngươi, và sau ngươi không
có ai bằng ngươi.
Bạn thân mến, khôn ngoan mà Thiên Chúa muốn là vậy đó. Nó không dừng ở sự sống
thân xác, không là sự giàu có, không là hạ nhục kẻ thù nhưng là khước từ, là
đánh đổi tất cả những thứ đó để có được Nước Trời, có được viên ngọc cao quí.
Nước Trời mà Chúa hứa, Người đã ban tặng, đã trao cho mỗi người chúng ta. Trong
ơn cứu chuộc của Chúa Kitô, ta đã lãnh lấy viên ngọc quí giá ấy. Vấn đề còn lại
là thái độ sống của ta: khước từ hay đón nhận viên ngọc ấy. Nghĩa là đón nhận
hay khước từ lời mời gọi hưởng vinh quang Nước Trời. Sự đón nhận hay khước từ
đều là những chọn lựa. Nếu chọn lựa đòi hy sinh, thì lãnh lấy viên ngọc Nước
Trời buộc ta phải đi những bước quyết định và can đảm trong sự từ bỏ: từ bỏ
những thú vui bất chính, những thú vui nhục dục, từ bỏ những thói quen xúc phạm
đức trong sạch, những thói quen cản bước ta tiến về sự thánh thiện, có khi là
những thói quen tội lỗi, từ bỏ nỗi đam mê tiền bạc đến mức làm ta bất chấp sự
lương thiện, ngược lại cứ mải mê trong lừa lọc, trộm cắp, mải mê trong tính
toán, vụ lợi cho bản thân, cho gia đình mình
Chỉ với một viên ngọc vật chất, nhà thương gia trong Tin Mừng đã bán tất cả gia
tài để mua nó. Chúng ta có dám làm như thế đối với viên ngọc Nước Trời không?
Nếu vua Salomon đã không kể đến lợi lọc riêng tư của bản thân, của gia đình, của
hoàng triều, đã được Chúa khen ngợi không tiếc lời, thì thái độ sống khôn ngoan
chọn lấy Nước Trời của bạn và tôi chắc chắn được Chúa thương nhìn đến.